Muốn Quên Nhưng Chẳng Thể


Tone gốc: Am

Phạm Quỳnh Anh

AmCó nỗi nhớ cuốn E7theo đôi bàn Amchân
Đến con Dmđường, nơi ngã Gtư, góc Cphố quen
DmPhía bên kia trạm E7dừng, Ammùi bánh nướng Am/F#thơm lừng
DmThấp thoáng bóng dáng đôi E7tình nhân.

_

AmCó nước mắt rớt E7theo mưa mùa Amđông
Có cơn Dmgiông đang cắt Gchia một Cmối tình
DmPhía bên kia lặng E7thinh, Amcòn bên đây Am/F#câm nín
DmCứ thế lướt E7qua như Amvô hình.

_

AmTrách ai quá vô Emtình Ftiếc thương thay thân mình
DmBiết đi đâu để Gtìm được bình Cyên
DmGiữa dòng đời đảo E7điên, Amchứa bao nhiêu Am/F#muộn phiền
DmCố gắng cất Bm7b5giấu nỗi niềm E7riêng.

_

AmTrách duyên đã không Emthành Fcách xa nhau thôi đành
DmBức tranh về tình Gyêu thật mong Cmanh
DmKhi người ta hết E7yêu, Amchẳng ai muốn Am/F#thấu hiểu
DmRồi bước E7đi là chuyện Amsớm chiều.

_

AmCó khúc hát vẫn E7chưa kịp đặt Amtên
Có một Dmngười, đang muốn Gquên, chẳng Cthể quên
DmTiếng ca xuyên màn E7đêm, Amthời gian như Am/F#đong đếm
DmĐếm hết bao E7nhiêu, câu Amca buồn.

60

Để lại một bình luận