Là Cơn Say Nói


Tone gốc: C

Phạm Quỳnh Anh

Trời làm cơn mưa Cngâu chiều G/Bnay là cái Am7cớ cho em say mềm
Nước A7mắt lăn nhòe trên Dm7gối lần tìm trong G7ký ức vẫn Cchưa ngủ quên E7
Cuộc gọi Am7anh vào hai giờ đêm dẫu ta Em7chia tay đã rất lâu A7rồi
Những nỗi Dm7buồn về giăng kín lối G7nên em phải nói...

_

Và đầu dây bên Ckia lặng im tựa như Am7ánh trăng soi bên thềm
A7lẽ anh đã dần Dm7quen mỗi lần cơn G7say tới em Clôi thôi thế thôi E7
Mà anh Am7cũng chẳng rời đi vẫn lắng Em7nghe em không A7nói gì
Sao anh cứ Dm7hiền như thế, dịu dàng như thế, làm G7sao em quên?

_

Là cơn say Cnói, đâu E7phải em, đâu Am7phải em
A7Là cơn say Dm7nhớ, nhớ C/Emôi anh, nhớ gương G7mặt anh
Nhớ những Em7ngày tình mình còn Am7xanh những kỷ Em7niệm tha thiết để Am7dành
Cuộc tình Dm7vỡ tan tành thành hai người G7cô đơn

_

Là cơn sayC nói, đâu E7phải em, đâu Am7phải em
A7Giờ anh bên Dm7ai, sẽ C/Eyêu ai, cũng G7đâu phải em
Sẽ không Em7còn một người cạnh Am7bên với những Em7lời da diết êm Am7đềm
Vì chẳng Dm7có con tim đặt Fvào thì làm gì Dm7có con đường để G7bước cùng Cnhau

60

Để lại một bình luận