Tone gốc: C
Đặng Tuấn Vũ
_
Giấu trên C môi, nỗi buồn không nói thì G giờ này có khi
Dòng cảm Am xúc trong anh vẹn nguyên như lần đầu Em yêu
Con phố F vắng chia hai lối G về
Một mình Em anh đôi chân bước Am vội
Bóng đêm sao F quá lạnh lùng
Nỗi đau này G em thấy không
_
Ngày cứ trôi C mau, giờ anh cất nỗi cô G đơn kia ở đâu
Tổn thương này F anh phải mang, vụn G vỡ cho đến khi C nào
Giờ một người F đứng trông theo một G người dần xa
Rời khoảng Em cách trong hai chúng Am ta
Khoé mi ngủ F quên chẳng rơi nước mắt
Thế nhưng tận G sâu lòng anh đau thắt
_
Chẳng một ai C muốn kết thúc xa rời
Người mà bấy G lâu ta luôn mong đợi
Có chăng là F em, đã G muốn quên đi lâu C rồi
Cánh hoa rụng F rơi nhuộm màu thương G nhớ chơi vơi
Có khi Em nào em nhớ một Am người
Ở bên F em dại khờ vun vén những giấc mơ
Nhưng G mang sau lưng nỗi buồn
_
Trả lại cho C anh yêu thương nguyên vẹn
Ngày đầu mới G quen hai trái tim e thẹn
Giấu yêu thương vào F trong màn sương
Để G không còn ai vấn C vương
Nếu như sau F này một ai thay G thế tên anh
Thì cứ Em yêu dù anh không Am đành
Trái tim tổn F thương giờ đây vụn G vỡ như giấc C mơ.
_
_
60

