EmNửa đêm canh ba đi Bngang qua đây, Cquay đầu nhìn đằng Dsau chẳng dám
EmBan sáng huyên Bnáo đông vui thế Cchân giờ như vượt Dqua Vong Xuyên
Mình Emta cô đơn leo vượt Bqua dốc núi, Cchốn hoang vu bầu Dbạn sói dữ
EmSương âm u theo Bgió thu qua, Cchốn thâm sơn gặp DQuỷ Môn Quan
EmNháy mắt Hạ đến BĐông tàn, Ctrọn ba năm Dcơm nước trắng
EmNhân gian rộng lớn Bbao người, Cnào có ai cùng Dta kết bái
EmNhân gian cổ quái Bhoang đường, Cnhà đơn sơ Dbên khóm trúc
EmAn cư nhàn nhã Bnơi này, Cngười thiện không qua, lai Dvãng ắt người gian Em B
Vờ Ckhông quan tâm mình Dxem thế thái Em B
Mà nào Cngờ lòng người sao xấu Dxa đổi thay
EmSao chẳng biết Bhối cải
CGiữa sương mù đổi Dthay đen trắng,
EmTrong thế gian Bbể ải
CSợ vạch trần nào Dai dám nói
EmTheo thế vận Bthiên thời
CLòng dạ người thật Dtâm khó đoán
EmTấu hết câu Bca này
CKịch hạ màn Dmấy ai ở xem
EmHai mươi năm tu Bnơi nhân gian, Cnghe mưa rơi dần Dxuyên thấu đá
EmĐế vương xưa ai Bbiết thương dân thoáng Cqua trăm năm vật Dđổi sao dời
Lòng Emta đâu quan tâm Bchi giang sơn, Cchỉ nguyện một đời Dkhông sóng gió
EmPhong ba bão giông Bcó lạ đâu, CNga My Sơn ẩn Dcư chốn này
EmNháy mắt Hạ đến BĐông tàn, Ctrọn ba năm Dcơm nước trắng
EmNhân gian rộng lớn Bbao người, Cnào có ai cùng Dta kết bái
EmNhân gian cổ quái Bhoang đường, Cnhà đơn sơ Dbên khóm trúc
EmAn cư nhàn nhã Bnơi này, Cngười thiện không qua, lai Dvãng ắt người Emgian B
Vờ Ckhông quan tâm mình Dxem thế thái Em B
Mà nào Cngờ lòng người sao Dxấu xa đổi thay
EmTỉnh táo làm Bngơ kẻ láo nháo
CLiếc mắt thấy náo người cùng Dvui cho nhốn nháo
EmKhách đến đừng Bqua loa bát nháo
CThiết đãi khách quý thịt rượu Dngon thêm đủ phần
EmTỉnh táo làm Bngơ kẻ láo nháo
CLiếc mắt thấy náo người cùng Dvui cho nhốn nháo
EmChắp bút người Bmang thêm bát nháo
Mong người Cnên khách sáo, đừng Blao nhao chi với đời
Lạc Emlối cũng biết Bquay đầu C D
EmVui sướng Bsau âu sầu C D
EmChớp mắt ba Bnăm tàn C D
EmKhúc hát xin Bkhép lại C D