Tự Dưng Thành Người Lạ


Tone gốc: Am

Quốc Thiên

AmBuồn khóe mắt mà lặng Emcả đất trời
DmMưa cũng ngừng Grơi nhường vỡ Ctan cho giọt nước mắt
AmRót xuống đời vừa khéo chữ đợi, Emnỗi đau không nói thành lời
DmNắng lưng trời, mắt Emđỏ hoe lệ, Amhoàng hôn rơi

_

AmỞ khóe mắt giấu cả biển Emhồ long lanh
Em Dmmuốn vẽ khoảng trời Ganh, hết xuân Cxanh không nhòa nước mắt
AmNếu xa rời em tốt hơn thì Emem cứ vui mà đi
DmNếu xa rời mà em Emkhóc đau thì Amanh đi

_

AmTừng xem nhau là tất cả, EmTự dưng ta thành kẻ lạ
Đôi Dmmắt chứa cả sa Gmạc, lại không Cchất thêm một hạt cát
AmCùng nhau đi qua Đông Hạ, Emhẹn nhau nơi mùa xuân mà
DmSao lại chọn lãng Emquên ở Ammiền thu xa

_

AmTa cố dấu nước mắt, để qua mặt Emduyên phận.
Dmkhông thể nào lách Gqua khe hẹp Csố phận
người đi Amnhớ yêu thương chẳng phải gửi trao về Emai cũng được
càng không Dmthể là kẻ đứng Emôm hoa đợi Ambên đường

_

AmKý ức cứ chất chứa biết nơi nào Emgiải bày.
Vì Ta Dmcứ mãi viết chữ Gdanh, em xóa Cchữ phận
Người ta Amkhông mua hoa vì thích, mấy khi trời Emmưa ong bướm bay về nhà
Người ta Dmchỉ mua hoa vì Emmuốn, muốn người Amnhận hoa

60

Để lại một bình luận