Tôi, Một Người Mù


Tone gốc: Bm

Thành Lộc

BmTôi, một người mù, thèm nhìn bầu trời non A/C#cao ngát Dxanh.
ATôi, một người mù, ngồi nhìn cuộc đời Bm trôi cứ thế trôi.
Bầu trời Gxanh kia có còn xanh, người dân B7tôi chắc vẫn hiền Emlành
Bờ sông Emêm ru tôi lời Ađêm câu hát trăng Drằm.
Chuyện ngày Gxưa như mới vừa qua, ngày xưa Bmấy khi ta còn Emmẹ
Mùi hương Emcau thơm ngát con Ađường mẹ đón cha Bmvề.
BmTôi, người cầm bút mù, Bmdùng ngọn bút tìm đường A/C#soi nghĩa Dnhân.
EmTôi, người cầm Abút mù, F#mnhờ ngọn bút tìm đường cứu dân Bmtôi.
Nhìn đêm Gtối khi tim rực sáng, gợi nhân Bmái nơi bao con Emngười
Người dân EmNam xưa nay lầm Athan nhưng đức cao Dvời.
Dù tăm Gtối, lương tri vẫn sáng, mực ta Bmviết là máu kiên Emcường
chảy trong Emtim bao lớp anh Ahùng ngã xuống cho Bmđời.G7
CmTa là người Việt, Cmngười Việt lòng lành không Bbmong chiến tranh
Đời thuỷ Abchung sống với sông nước, cùng với Cmđất nuôi lớn từng Fmngày
Dùng yêu Fmthương nuôi thêm yêu Bbthương bất khuất ngoan Ebcường.
Người dân Abơi hãy cho tôi thấy, nguồn ánh Cmsáng nơi đây niềm Ebtin.
GmThế Cmgian Gmnày, non sông gấm hoa này Fm, còn Bbsáng niềm Abtin
BbSáng niềm Cmtin.

_

60

Để lại một bình luận