Tone gốc: Am
Trương Ngọc Ánh
Đường xa vắng F lặng, một mình E7 em, làm sao không Am lạc bước.
Tìm chút bình Am yên cho đời quên lãng.
Mùa thu xa Bdim vắng, cho lòng E7 mình, nhẹ như Am làn mây...
_
Trong Sắc Am Không, sau màn đêm cuối.
Để thoáng trời Bdim thu.
Nghe gió E7 lạnh, về trong đắng Am cay.
cho mắt bẽ Am bàng, thương về dĩ vãng.
Để nhớ về Bdim nhau, Cho tiếng E7 chờ,
Còn vang Am cõi lòng..
_
Tình như nắng F về, Một E7 chiều đông, rời xa thành Am phố.
Tình như chết Am lặng, khi mùa đông tới,
Chỉ có màn Bm7-5 đêm, trong giá E7 lạnh, đắng cay muôn Am
60

