Tone gốc: C
Nguyễn Lê Gia Khánh
Lam
Em như cho anh kim nam châm chỉ phương F hướng cảm ơn Fm em vì đã G đến bên anh
Vào một chiều C thu khi đôi ta trong phút chốc đã hoá giấc Em mơ
Hồn ta bỗng hoá dại F khờ để giờ đây anh ngồi Fm nhớ...G
_
Là thu hôm C ấy đã vấn vấn vương lòng Em anh
Trong xanh như tình của F anh anh Fm đã biết yêu em G rồi
Là thu hôm C ấy em đã ghé ngang đời Em anh
Mang cả cả bầu trời F xanh yêu Fm thương đã đâm G chồi
_
Ngày C thu...Hoa vàng vương tóc Em em
Thu đến mang bầu F trời, vương vấn thêm màu Fm đời mơ màng một G thời
Rồi C đông xuân đến hạ Em đợi thu
Ta mất nhau thật F rồi thu đã qua thật Fm rồi chẳng còn đợi G ta...Thu C Vương
_
-Con Em tim lơi đi vài nhịp, hình như yêu rồi phải chăng.
-Dưới nắng Em điệp màu mắt em chợt thiêu tim anh cháy đen rồi.
-Thôi G kệ cứ thương đi dù biết rằng sẽ chuốc lấy thêm phiền.
-Từ Em dãy hành lang, nhưng anh cũng chẳng hề có ý định trốn.
-Người ta F nói có duyên thì gặp Fm mà đúng là thế.
-Rồi G hôm đó mưa, anh che ô để hai đứa cùng ra về.
-Em Em đến tìm anh, hẹn ra về gặp tại một góc sân trường.
-VẫnF áo dài ấy, chạy đến dúi vào tay Fm anh một lá thư rồi bỏ chạy.
_
Là thu hôm C ấy em đã nói mình phải Em xa nhau
Xa bầu trời đầy F hoa Fm anh chẳng nói nên G lời
Là thu hôm C ấy có lẽ chính là lần Em cuối
Khi anh ngậm ngùi nhìn F em ta Fm đã có nhau một G thời...
_
Ngày C thu...Hoa vàng vương tóc Em em
Thu đến mang bầu F trời, vương vấn thêm màu Fm đời mơ màng một G thời
Rồi C đông xuân đến hạ Em đợi thu
Ta mất nhau thật F rồi thu đã qua thật Fm rồi chẳng còn đợi G ta...Thu C Vương
_
-Anh Em đã luôn nghĩ rằng chuyện đó ko thể nào mà xảy ra đâu.
-Thu đổ G lệ, hôm đó là ngày buồn nhất đời ta.
-Anh còn Em buồn, nhưng em thì có vẻ đã quen rồi.
-Anh F giở quyển vở, kẹp lá thư mà Fm em đã gửi cho anh.
-Ôm vào G lòng mối tình đầu đời vội trôi đi quá nhanh.
_
Ngày C thu...Hoa vàng vương tóc Em em
Thu đến mang bầu F trời, vương vấn thêm màu Fm đời mơ màng một G thời
Rồi C đông xuân đến hạ Em đợi thu
Ta mất nhau thật F rồi thu đã qua thật Fm rồi chẳng còn đợi G ta...Thu C Vương
_
Thu G lặng lẽ ngắm hai con người xa nhau giữa sân trường trải nắng...Em C ơii
60

