Tone gốc: G
Phượng Nghi
_
1. Thoạt G đến xưa C lúc yên G tịnh C đêm G nọ,
Rực C rỡ thiên A/C# sứ giáng D7 lâm,
Dạo G khúc trầm C bổng giai G điệu C ly G kỳ,
Thần C binh ca D7 xướng hòa G âm;
Khắp B7 đất bình hòa, người Em người B7 hạnh Em phước,
Bởi A Vua thiên quốc nhân D7 hòa,
Thật G chốn trần C bấy giờ G tịnh C dường G nào,
Lặng C nghe thiên D7 sứ tụng G ca.
_
2. Rợp G đất thiên C sứ bay G lượn C nhẹ G nhàng,
Rực C rỡ giương A/C# cánh thái D7 an,
Nhạc G thánh kia C tiếng còn G dội C vang G rền,
Tận C nơi nhân D7 thế sầu G than;
Ấy B7 chốn hèn hạ tại Em miền B7 nhân Em gian,
Sứ A thánh cung kính bay D7 là,
Tại G chốn đây C tiếng Ba- G bên C ồn G ào.
Họ C vui reo D7 tiếng đồng G ca.
_
3. Vậy G ớ ai C gánh ưu G lự C nặng G nề,
Lại C nỗi thân A/C# thế mõng D7 manh
Lội G suối, lần C dốc, trèo G đèo, C băng G ngàn
Nhọc C công khôn D7 lướt dặm G quanh|
Kíp B7 kịp nhìn lại giờ Em vàng B7 thoi Em đưa
Đến A ớ ai hãy mau D7 mà
Bạn G khá dừng C bước khổ G trình C quay G đầu
Đặng C nghe thiên D7 sứ tụng G ca
_
4. Nghiệm G đúng Kinh C Thánh xưa G dự C ngôn G rồi,
Thật C cảnh kia A/C# hẳn đến D7 mau;
Lẹ G bấy ngày C tháng vùn G vụt C qua G kìa,
Thời C gian kia D7 có chậm G đâu;
Lúc B7 ấy bình hòa ngự Em trên B7 nhân Em gian,
Chiếu A soi trên cả muôn D7 loài,
Dậy G đất cùng C đáp hòa G lại C rập G ràng,
Giọng C ca thiên D7 sứ hùng G oai.
60

