Tone gốc: Emaj7
Khói
Xuân Hương
Thì Emaj7 anh… Emaj7
Thì anh đâu Bmaj7 ngờ rằng… Bmaj7
Niềm Emaj7 đau… Emaj7
Niềm Emaj7 đau kia Bmaj7 lâu vậy… Bmaj7
Lòng Emaj7 anh từ lâu tan Bmaj7 nát như cơn mưa mùa hạ Bmaj7
Này Emaj7 em! Cuộc đời sao Bmaj7 mãi như đang trêu đùa ta Bmaj7
_
“ Emaj7 một ngày nào đó sương tan nhanh
_
_
Anh Emaj7 vốn kiên nhẫn thật nhiều bỗng thôi cố gắng
Đôi lúc anh vẫn tự Emaj7 hỏi…rằng sao lại để phần tôi đó thắng
Rằng có phải anh vẫn đang Bmaj7 ngã mà chưa từng cố một lần đứng lên
(Rằng) có khi anh đã đào Bmaj7 ra chiếc hố, tự chôn mình rồi cũng nên, …
_
Rằng lẽ ra giờ đây mình Emaj7 đang cùng em! Dạo ở nơi nào đó
Rằng cuộc gặp gỡ kia là Emaj7 cơ hội chỉ một lần ông trời trao cho
Rằng anh mặc em bước một Bmaj7 mình, hay vì không được phép dặn dò…?
Anh chọn ở lại…thay Bmaj7 vì đi hái cho em một vì sao to…
_
Anh Emaj7 tự xé toang màn đêm, tìm kiếm em một cách vô vọng
Anh nào Emaj7 dám mưu cầu gì nhiều, vì tỉ lệ xấp xỉ số không
Anh vẫn Bmaj7 nghĩ mình là mảnh ghép, khi tim em nào còn chỗ trống
Mất mát thì Bmaj7 quá lớn lao, ta lại ngỡ là bài học vỡ lòng…
_
Có phải Emaj7 yêu là đem tâm tư gói lại, gửi hết cho người nào khác?
Anh thì Emaj7 ước mình mãi lặng im, đem chuyện vui đi gửi vào nhạc.
Ta vô Bmaj7 tình vướng phải lời chào, nhưng có ai mong lời chào khác?
Sao anh Bmaj7 dám sẽ hẹn gặp lại.. Khi em không mong đợi cuộc đời nào khác
_
Và đôi khi chỉ xa Emaj7 cách thì mới có thể đem lại bình yên
Là mình học cách chấp Emaj7 nhận vì trên đời này đâu gì vĩnh viễn
Anh yêu em nhiều “bình Bmaj7 thường”, em cân đếm thì chắc chẳng bằng ai…
Có những thứ vô Bmaj7 hình không thể nào cảm nhận bằng mắt, bằng tai
_
Thời gian vẫn trôi đi Emaj7 một cách nhẫn tâm chẳng chờ ai hết
Anh vẫn hay thắc Emaj7 mắc trí nhớ này đến bao giờ phai, chết.
Lâu lâu cũng muốn Bmaj7 biết em dạo này có còn hay mất ngủ
Có còn bận tâm Bmaj7 về những chuyện mới đây… tưởng như rất cũ
_
“Có gì là tốt Emaj7 ở loại người như anh?” Bmaj7 Bmaj7
60

