Tone gốc: C
Diễm Quyên
Vào thời C xưa có một thằng F bé tí G hon.
Dáng C đi ngoan ngoan cái Am mặt tròn tròn,
Má F thì hường hường tên G nó là Tí C Non.
Mà mẹ C cha nó đẻ bảy F đứa lớn G khôn.
Giữa C năm tai ương bỗng Am nghèo bồn chồn.
Sáng F chiều buồn buồn, làm G sao mà có C cơm.
Kiếm F củi tảo tần hòng G giữ đám con.
Tấm Am lòng mẹ cha đâm F nghĩ kế là đem G giấu đám con.
_
Bàn cùng C nhau lúc giờ đà F khuya, rất G khuya.
Sáng C mai đem con dẫn Am vào đường rừng,
Thế F rồi lẻn về hoạ G may người cứu C con.
Nào ngờ C đâu cũng nhờ thằng F bé Tí G Non.
Nó C nghe hết trơn lấy Am đầy ruột mì.
Nó F dồn một bì. Vào G trong một túi C con.
Hôm C sau tính rằng đường đi có Am lạc một khi.
Dấu F vết bánh mì chỉ G lối sẽ ra.
Nhưng C khi rắc đầy đường đi.
Bỗng Am từ ngàn cây chim F chóc xuống đầy ăn G hết... lối về.
_
Lạc rừng C sâu mới tìm một F lối cố G ra.
Bỗng C nhiên xa xa thấy Am một tòa nhà,
Dáng F thì thật thà bèn G xin vào ghé C nhờ.
Nhà nhà C kia chính là một F nơi gớm G ghê.
Chính C nơi tư gia của Am thằng Kẹ già.
Tánh F thèm thịt thà đòi G ăn trẻ nít C không.
Cứ F hỏi quanh dồn: "đùi G chúng chắc ngon."
Hứa Am chờ vừa ăn xin F tới giữa đêm thịt G xương thêm C ròn.
_
Mà vợ C Yêu cũng đẻ bảy F đứa bé G con.
Giống C nhau như gương cũng Am nằm một giường.
Giống F bảy thằng "còm" ngủ bên G thằng Tí C Non.
Rồi để C cho khác "người" và F mấy đứa G con.
Nó C đem nón xanh úp Am đầu trẻ...
Còn nón F đỏ một màu đội G bên thằng Tí C Non.
Yên F lặng tứ bề thằng G bé Tí Non.
Nó Am liền trèo lên thay F mấy nón xanh đội G cho anh mình.
_
Một giờ C sau lúc thằng Kẹ F đi dón G chân.
Nắm C tay con dao nó Am hầm hừ vào
Nón F đỏ thằng nào là G giết rồi nướng C ăn.
Thịt thì C ngon có mùi "kẹ" F hơi khét G nôn.
Nó C ăn năm con biết Am mình "lầm đường".
Tức F mình chạy vào, tìm G ăn bọn Tí C Non.
Núp F dưới cây cành tận G đáy hố sâu.
Bước Am bảy dặm quê đi F kiếm tứ bề mệt G thân chẳng nề.
_
Nằm nghĩ C thân chú Kẹ mệt F hai bắp G chân.
Ngáy C nghe rân rân biết Am rằng Kẹ nằm
Tí F liền lại gần để G mưu một kế C thần.
Kẹ C nằm mê Tí liều một F phen gớm G ghê.
Gỡ C ngay đôi hia Tí Am liền chạy về.
Lúc F mẹ ngồi chờ lệ G chan hoà bốn C bề.
Và cho mấy F túi tinh vàng để G sống ấm no.
Khóc Am ròng rồi ca tang F tính tính tang từ G nay giàu sang.
60

