Tone gốc: C
Billios
Tận C cùng cô đơn là một khoảng không rất Em lạ
Có những F tiếng thở dài thay từng lời Fm xót xa
Đã F từng có khoảng trời trong xanh và rộng Fm lớn
Đã C từng có một người nơi ấy
Thả Em nỗi buồn anh tan vào mây
Đã F là người duy nhất cho anh thấy
Em Em như tia nắng phai dần trong ngày mưa lạnh
Vì F điều gì yêu thương đã hóa mong Fm manh
Âm C thanh anh vang lên với một chút nỗi buồn lạ
Vì Em đâu hay tại nhau không còn chút vấn vương và
Đôi F chân của em đã muốn đi xa anh hơn
_
Còn Fm con đường anh, ánh sáng không tới được
Mỗi một F ngày cô đơn lại tìm đến
Hỏi anh Em rằng: "làm thế nào để quên?"
Một F hình bóng thân thuộc trong tim từng cạnh bên
Một Fm thanh âm vang lên một nỗi nhớ chênh vênh
_
Đến một C ngày anh chợt nhận ra rằng
Nỗi Em đau dồn nén mấy cuối rồi cũng lặng
Chẳng F cần nghe chẳng cần thấy chẳng cần nói có phải chăng
Là Fm khi anh bước qua một khoảng
"Không đó là C tận cùng cô đơn em biết không?"
Nơi anh Em không cần những gì từng đợi mong
Nơi F mỗi bước chân anh là một lần lạc lõng
Nơi Fm cảm xúc nhạt dần rồi phai tàn theo gió đông
_
Nơi F nỗi nhớ viết lên những câu ca
Kí ức hóa phôi Fm pha
Còn tình ta giờ C tan rã... em à Em
_
Nếu một C ngày em cảm thấy chơi vơi
Ngày mà Em em dừng bước, giữa ngã rẽ cuộc đời
Ngày F đôi môi nhỏ bé cũng chẳng nói nên lời
Ngày Fm nửa vời người rối bời ngày cô đơn tìm tới
Thì C em ơi...
Nơi tận Em cùng ấy có người vẫn đang đợi
Chờ F đợi một khoảnh khắc đôi chân em bước tới
Chờ Fm đợi một lần em không còn chơi vơi
_
Khoảnh khắc mình chợt C thấy
Anh Em nhớ em...
60

