Tone gốc: Am
NamLee
PC
_
Nhưng sẽ không Am bao giờ về bên họ vì đã quá nhiều lần chắp vá
Đêm dài phố F vắng mưa bay bay, cầm tách trà Em nóng mắt cay cay
Thời gian đi Am qua em kệ cảm xúc để hòa nỗi buồn vào mây bay
Mắt em xa F xăm ánh điện đường, em nói nỗi Em buồn là chuyện thường
Sẽ chẳng còn Am vương dù cho đó là người đầu tiên em đã nguyện thương
Rồi thật ngỡ F ngàng không thể hình dung vì anh luôn Em tin vào điều đó
Nhưng theo sắp Am đặt thì bồ công anh sẽ vẫn cuốn bay| theo chiều gió
_
Là tại vì Am sao mọi thứ về em,| vẫn luôn còn in hình?
Nhưng em thì F khác khi mà anh thấy,| em Em đã có người mới
Vòng tay em Am ôm| phía sau xe cùng họ trò chuyện và cười nói
Đó là một F ngày, anh gặp em,| hai Em ta cùng cảnh ngộ
Em cũng đau Am buồn vì cuộc tình trước,| chưa quên hình ảnh họ
Rồi ta vô F tình trở thành người bạn với những tâm Em sự khi chiều về
Để rồi không Am biết là từ khi nào nhớ em chả biết vì điều gì
Hết tất cả mọi F thứ ngày ấy diễn ra| đều Em như một giấc mơ
Em vô tình Am quên hay chưa một lần em từng nhớ
Anh đã cố gắng hết rất nhiều F rồi để cuối cùng nhận lại là sự thờ Em ơ, em biết mà
Nếu đã gạt Am hết thì tại sao mình anh vẫn thường ghé tới nơi ta qua?
Từng nghĩ sẽ F cùng bên nhau sau bao nhiêu thăng trầm anh Em biết là chưa đủ
Thì liệu bao Am giờ, khi sau mọi thứ thì em lại bên người xưa cũ
Chưa khi nào F anh là chính thức, em luôn mong Em chờ họ trở về
Rằng ngày hôm Am nay thấy em hạnh phúc, thì sao anh thấy trống vắng như chẳng ai gần kề
Còn anh chỉ Am là người bạn đi qua em đến trải lòng khi vấp ngã
Thì mọi thứ đó cũng F là vì anh| tự mình phải Em lòng tự mình đơn phương,| tự bản Am thân anh ngộ nhận
Nhưng mà tại sao chưa| từng khi nào em hiểu hay là F do hai ta vô phận
Tây Nguyên chiều Em nay ảm đạm,| một mình anh Am về trên lối cũ
Xa xăm cuối trời chỉ còn một người| tản F mạn cùng nỗi nhớ
Liệu có ai Em muốn niềm tin mình dần chai sạm đâu
_
Gọi nắng F mai kéo Em về nơi Am đồi xanh
Người bước F qua giấc Em mơ thôi Am đành
La la F la... Em tiếng thở Am dài
Ôm F lòng Em ... hoài Am vương (Hỡi em...)
_
Em từng bật khóc trên bờ vai F anh| bởi vì nhớ người cũ
Em từng cười tươi và nói với F anh em đang rất vui khi em cùng Em người đó quay lại
Anh chỉ có Am thể mỉm cười chúc em hạnh phúc khi em đang kề bên vai ai
_
Một ngày nào đó khi họ rời F xa| Em anh hi vọng| người em muốn Am đến trải lòng không phải là anh nữa
Thời gian đi qua rồi,| F dù kiên nhẫn cỡ nào rồi cũng sẽ Em cần phải buông lơi
Có thể với em| F anh là một người bạn bình thường Em
Nhưng anh xin Am lỗi,| với anh| F em không phải là bạn. Em
Anh đi. Am
_
Gọi nắng F mai kéo Em về nơi Am đồi xanh
Người bước F qua giấc Em mơ thôi Am đành
La la F la Em Am
La la F la Em Am
60

