Tone gốc: G
Tăng Phúc
Charles Huỳnh
Nhìn thấy D cô đơn vây lấy Em tôi
Có những lần bật C khóc giữa phố phường xã G xôi
Giữa đám D đông riêng tôi ngậm Em ngùi
Người đã bỏ đi C rồi
Người đã nói những G lời
Làm tổn D thương con tim nhỏ Em nhoi
Lòng đã hết hy C vọng
Niềm tin nay trống G không
Chẳng còn D biết điều gì là quan Em trọng
ĐK: Sài Gòn khi yếu C đuối ta biết dựa vào G ai đây ?
Ai sẽ D lau khô đôi mắt Em cay
Ai cũng ôm C cô đơn, ai cũng say với G nỗi buồn
Ai cũng D có vết thương trong tâm Em hồn
Sài Gòn khi yếu C đuối ta biết đi về G đâu đây?
Đi về D đâu để bớt đắng Em cay
Dương nào cũng xa C lạ
Đường nào cũng cô G đơn quá
Đường nào D cũng không phải lối về Em nhà...
Lang thang, đôi chân hoang mang bơ vơ chẳng biết đi về C đâu
tôi bao nhiêu lâu nay nào ai G hay không?
Hy vọng C cũng đã không giữ được trong tay
Sài Gòn G ơi biết dựa vào ai đây
Về D đâu hàn gắn những vết Em thương?
Sau bao lần gục C ngã giữa cuộc đời bôn G ba
Chỉ muốn D buông xuôi để về Em nhà
60

