Tone gốc: Am
Nexiolious
Young V
Shadoll K
Có nước C mắt nào giờ còn vấn vương lại trên G mi
Cứ nhắmC mắt thật chặt vội bước đi rồi sẽ quên G nhau.
_
_
Góc ngã Am tư dòng người qua lại, như một thói quen ghé vào nơi này đón đưa
Hay G đã có một vùng trời mới và nỗi buồn không hề có
Ta F chọn cho mình thế giới riêng, tìm đến những điều thật nhất
Vì G một bóng hồng xa lạ mà đã vô tình lãng phí một thời trai
Hỡi cô gái nhỏ? Lỡ có nhòe đôi F mi, một lần xin phép được tô lại cho
Anh sẽ không nuối C tiếc những gì trông đợi, một đời anh trân
Bởi những gì mà ta trải G qua chắc đã không lỡ một thời thanh xuân
_
Vì Am anh còn lại gì đâu ngoài mưa buồn em F xem
Bao nhiêu niềm vui còn đâu vì em c đem hết cho người khác G rồi
Sài Gòn không em Am mọi thứ tưởng mới xảy ra ngày hôm F qua
Nơi căn phòng ấy đầy những lời cãi C vã mọi thứ đã đi quá G xa
Sài Gòn khi ấy chỉ còn mình Am ta, F ...Sài Gòn khi ấy chỉ còn mình C ta G
Từng giọt Am mưa rơi rơi ký ức ngày F xưa tựa mưa đang buông trôi
Thế C thôi, đành thế G thôi giờ người đã mãi xa xôi mất Am rồi
_
ChuỗiAm ngày dài nơi phố phường mưa Sài Gòn dưới mái tôn
Anh giam F mình nơi góc phố rượu vẫn rót xót những cái hôn
Đô C thị đã vô vị hoài ưu sầu thiếu vắng em
Thuở sắc G hồng đang dần phai dấu chỉ sót lại gam màu trắng đen
RepAm lay một bản nhạc buồn như tác giả đang viết cho mình
Tâm trạng F anh không còn lối thoát như có kẻ đánh cắp kho tình
Tìm C đâu ngày cũ êm đềm gió ban chiều hương tóc em bay
Một Sài G Gòn buồn lắm em ơi thêm một ngày không em đêm nay
Tim đã Am từng cùng chung nhịp đập cho đến cách thở
Ta quên F rằng chuyện tình cổ tích chỉ trong sách vở
Duyên kiếp C này mình lỡ làng vạn cuộc tình vốn dĩ hợp tan
Nhắc em G như một phần tiềm thức thanh xuân đẹp anh từng được mang
Sài Gòn không Am em không tìm nhau ngày lặng trôi chẳng hồi âm
Chốt F cửa cài then đóng chặt mặc cảm xúc hoài đòi thăm
Mùa yêu C cũ ta còn vương vấn gửi gió mùa tương tư chút sầu
Lỡ hẹn G ước trăm năm chung lối giờ chỉ ước thương như lúc đầu.
_
Vì Am anh còn lại gì đâu ngoài mưa buồn em F xem
Bao nhiêu niềm vui còn đâu vì em c đem hết cho người khác G rồi
Sài Gòn không em Am mọi thứ tưởng mới xảy ra ngày hôm F qua
Nơi căn phòng ấy đầy những lời cãi C vã mọi thứ đã đi quá G xa
Sài Gòn khi ấy chỉ còn mình Am ta
60

