Tone gốc: Am7
Hades
Young D
ngoài Am7 trời mưa vẫn cứ rơi, khiến tâm hồn càng trở nên lạnh lẽo
trong D7 phòng 1 mình 1 góc, điếu thuốc cháy cạnh cốc chanh leo
nghe xa Gmaj7 vời những thứ ở đời: 2 quả tim cùng mái tranh nghèo
em vừa G7 qua đi bên người ta, có còn giữ chiếc nhẫn anh đeo
_
trang giấy Am7 trắng như đang thấy vắng một hình bóng quen thuộc trên vần thơ
ngồi vứt D7 dẹp những hồi ức đẹp, để mình chóng quên được tên cần nhớ
có những Gmaj7 phút bình yên xưa cũ đã từng giúp mình xuyên mưa lũ
đã nắm G7 tay cùng nhau đắm say khi mà chút tình duyên chưa phũ
_
từng thanh Am7 tao như màn sương trắng, chẳng cần tô điểm cũng tỏa màu rồi
long D7 lanh mưa tàn vương nắng hệt như bài văn miêu tả đầu đời
càng bên Gmaj7 em lại càng thương lắm, muốn có được em nhưng chả cầu mời
giống như mùa G7 xuân đem làn hương, lắng đọng lại ngọt ngào cho cả bầu trời
_
đô Am7 thị không em vô vị, trong đêm một mình bâng khuâng ngõ vắng
nay thèm hơi D7 men, say mèm nơi quen, dù ly rượu đang nâng rõ đắng
biết điều Gmaj7 gì làm chủ được lâu viết nhiều vì có ngủ được đâu
xé toạc đi G7 hết vì nhạc khi chết thì cảm xúc nào mới đủ được sâu
_
_
ta đâu còn Am7 nhớ về một ngày như thế
đem hồi D7 ức cùng hàn ngàn thương nhớ
cuốn ký ức xưa mịt Gmaj7 mờ nơi em
giấu tiếc G7 nuối, hy vọng ngày mai lên
_
để Am7 nhớ..
để D7 nhớ..
về một Gmaj7 miền xa xôi, về vị ngọt đôi môi, nhẹ nhàng G7 thời gian trôi
rồi lại Am7 quên...
_
_
anh lạc Am7 tìm về chốn ký ức rồi tìm mọi cách để trốn ký ức
vực con D7 tim lại tốn phí sức. khi mà em là vốn quý nhất.
nhìn đồng Gmaj7 hồ tích tắc tích tắc. chỉ trông thời gian trôi hoài cho nhanh
và con tim G7 đó em dành cho ai? rồi để lại đây ngày dài cho anh
_
vốn Am7 dĩ là ở bên nhau thì sẽ là nơi thấy bình yên nhất
chẳng thể D7 nghĩ là trở nên đau. khi người đến sau lấy tình duyên mất
là Gmaj7 hoa kia chưa kịp nở. mà mầm cây non đã lỡ vội tàn
tình G7 mình chỉ vừa mới xanh. cớ sao em nỡ vội “vàng”
_
lối xưa muộn Am7 màng giờ toàn cỏ mọ ;đem suy tư sau lớp vỏ bọ ;
để rồi 1 D7 ngày gặp gỡ chúng ta nhìn nhau và chẳng phải ai đỏ mặt
những Gmaj7 điều đơn giản em buông bào chữa cho vài lý do nhỏ nhặt
thì anh giống G7 như bộ quần áo cũ, đã bị em bỏ mặc
_
ngày Am7 dài hơi thở dài hơn. chẳng biết điều gì mà vẫn hằng trông
trên radiD7 o phát lên bài nhạc là: “thương thật lòng.. nhận lại bằng không?”
anh vẫn Gmaj7 hút rất rất rất nhiều – chỉ sầu khói ở bên nương tựa
và khi anh G7 đốt hết điếu cuối cùng – thì nỗi buồn này đã hết thuốc chữ
_
_
ta đâu còn Am7 nhớ về một ngày như thế
đem hồi D7 ức cùng hàn ngàn thương nhớ
cuốn ký ức xưa mịt Gmaj7 mờ nơi em
giấu tiếc G7 nuối, hy vọng ngày mai lên
_
để Am7 nhớ..
để D7 nhớ..
về một Gmaj7 miền xa xôi, về vị ngọt đôi môi, nhẹ nhàng G7 thời gian trôi
rồi lại Am7 quên...
60

