Tone gốc: Am
Đinh Uyên
Thu Ngọc
_
Một hôm phố Am đông bao người qua. Hàng cây lao xao Em dưới mây trời mùa hạ
Nhìn theo bóng F ai quen từ xa. Thì ra người xưa yêu C dấu đấy mà
Bước Dm đi, chẳng ai gọi tên từ đôi mắt như vô Am hồn vờ chưa từng quen
Thời gian Dm ơi ngừng trôi vài giây. Để tôi kịp E7 giấu giếm phút bối rối trước ánh mắt ấy
_
Ngày qua bên em viết F thơ hay làm ngơ? Vì sao nhìn em lẻ C loi sao thẫn thờ? E7
Tình duyên năm xưa giá F như không vùi chôn. Thì bây giờ ta đâu E7 sống khác với ước muốn
_
Cầm lên bức Am thư tay ngày xưa. Tình yêu trong em Em vốn luôn là mập mờ
Vì anh thích F yêu như trẻ thơ. Lòng em là mong ai C khác tốt hơn.
Bước Dm đi, chẳng ai gọi tên từ đôi mắt như vô Am hồn vờ chưa từng quen
Thời gian Dm ơi ngừng trôi vài giây. Để tôi kịp E7 giấu giếm phút bối rối trước ánh mắt ấy
_
Ngày qua bên em viết F thơ hay làm ngơ? Vì sao nhìn em lẻ C loi sao thẫn thờ? E7
Tình duyên năm xưa giá F như không vùi chôn. Thì bây giờ ta đâu E7 sống khác với ước muốn
_
Nhưng hãy nói anh nghe một điều rằng em vẫn chưa quên đi hết chuyện F mình đúng không?
Vì qua tất cả anh cũng C chỉ là kẻ đứng sau trong bức hình thanh xuân mà em muốn xoá phông.
Nhìn lại Am xem tất cả những gì mà ta đã làm ra
Anh nghĩ là hoa và Em quà của em vẫn còn thua xa
Em không có cuộc sống xa F hoa, nhưng mà anh vẫn đang cố xây nhà
Còn em thì E7 bước về phía người ta.
60

