Quá Khứ Kẻ Phản Diện


Tone gốc: Am

tthu

_

Một Am/Etiếng sét lớn xé Dmtoạc bầu trời vệt Fsáng làm mờ E7bóng đêm
Am/EGió vẫn rít tiếng Dmcười thì thầm làm E7tâm tư rối E7thêm
Lại là những Am/Egiá buốt thấu đến Dmđiên dại, chìm Fđắm vào vực E7sâu
Đến khi nào Am/Emới thoát khỏi nỗi
Dmsầu này, lặng Fthinh trong cơn E7đau
Am/E Dm F E7
Nàng Am/Echán ngán nghĩ đến Dm
chuyện cuộc đời chẳng Fcòn gì ngoài E7xót xa
Am/EDung nhan kia xinh Dmđẹp tuyệt trần nàng Fnhư một đoá E7hoa
Nàng Am/Equấn quít với những Dmgiai điệu
Chìm Fđắm trong lời E7ca
Đớn thay giọng Am/Ehát đó lẫn cả Dmhình hài
Một Fmai rồi cũng E7phai
Chẳng còn Am/EDm F E7
Chẳng còn Am/Elại gì Dm F E7

_

Nàng Am/Etrót trao đi Dmtấm lòng mình chỉ vì Fdăm ba câu E7nói yêu
Am/ECon tim ta đây Dmnguyện vì nàng chẳng E7buông lời dối E7gian
Để rồi nàng Am/Eđánh mất chính bản
Dmthân mình, ngồi Fđó mà thở E7than
Hoá ra trần Am/Egian yêu đương chẳng Dm
gì ngoài trò đùa Fsao tim ta E7nát tan
Am F E7
Và rồi làn Am/Ekhói kéo đến phủ Fkín màn E7đêm
Nàng chọn vùi Am/Etrong bóng tối kết Fthúc dịu E7êm
Chẳng còn cảm Am/Exúc lắm lối bức Fbối bực E7thêm
Đến lúc Am/Erồi
Lúc cho Fmình một đường E7lui
Chấm dứt Am/Ethôi
Chẳng còn Fgì ngoài cuộc E7vui
Nàng chọn chìm Am/Etrong hơi men để Fthấy dại E7
Nàng tự lừa Am/Edối con tim cho Fbớt nặng E7nề
Nụ cười hằn Am/Esâu trên môi nuốt Fnước mắt vào E7trong
Đánh mất Am/Erồi
Không biết Fđược
Mình là E7ai
Chốn địa Am/Eđàng?
Có che Fđược
Tội mình E7mang

_

Am Dm F E7

_

Am/E Dm F E7
Nàng Am/Egieo bao nhiêu mối Dmtình vào
từng chàng Ftrai mà nàng E7bước qua
Am/EHương sắc ấy chính Dmngọc ngà làm ngàn Fcon tim xuyến E7xao
Nàng dùng giọng Am/Ehát rót những thứ
Dmngọt ngào làm điêu Fđứng kẻ tình E7si
Tiếc thay giờ Am/Ethân xác ấy chẳng Dmcòn gì
Ngoài một Fcon tim nát E7tan
Am F E7

_

Và rồi làn Am/Ekhói kéo đến phủ Fkín màn E7đêm
Nàng chọn vùi Am/Etrong bóng tối kết Fthúc dịu E7êm
Chẳng còn cảm Am/Exúc lắm lối bức Fbối bực E7thêm
Đến lúc Am/Erồi
Lúc bắt Fđầu một cuộc E7chơi
Đến đây Am/Enào
Để hoà Fmình vào cuộc E7chơi
Nụ hồng giờ Am/Eđã biết cách phủ Fkín đầy E7gai
Phụ lòng một Am/Eai chắc cũng Fchẳng có gì E7sai
Mặc kệ lời Am/Eyêu gian dối bỏ Fhết ngoài E7tai
Chỉ Am/Ecó vậy
Cô mới Ftìm được bình E7yên
Thế gian Am/Enày
Chẳng có F
Là tự E7nhiên
Am Dm F E7

_

_

60

Để lại một bình luận