Nốt Hôm Nay


Tone gốc: E

Ngọc Dolil
Huỳnh Công Hiếu

_

Ta quên nhau thật B sao, ngoài kia giông gió cồn C#m7 cào
Từng lời A hứa năm nào, giờ B hoá thành giấc chiêm E bao
Hít một hơi thật B/Eb sâu, mọi chuyện chẳng thể nào như C#m7 lúc đầu
Đến A đâu để thấy yên G# bình, nơi con tim

_

E Em, từng là một nhành hoa B xinh
Từng là điều anh C#m muốn giữ gìn, đến mãi sau này
A sao nay ta cách Am xa

_

Còn E anh, từng là cả thế G# giới
Đã vượt bao mưa C#m7 nắng trên đời, ngỡ chẳng xa rời
C sao giờ người lại vội buông D tay

_

Nốt hôm E nay, được buồn chút thôi
Nốt hôm B nay, để nước mắt rơi
Em quá mệt C#m rồi, tan vỡ thật rồi
Phải A quên anh rồi, anh ơi

_

Có khóc E thêm ngàn lần mỗi đêm
Cũng chẳng thể mang G#7 anh về đây với em
Thôi ta lỡ làng C#m7 rồi, chấm hết thật rồi
C Đến cuối cùng cạnh Bm anh, cũng chẳng phải B em

_

Rất có E thể là một ngày nào đó, ta sẽ không A còn thấy em nữa rồi
Và cũng chẳng B biết là mình sẽ làm gì, nếu vô tình gặp lại nhau giữa đời
Đoạn Am đường còn lắm gian C#m truân, nên anh chẳng E muốn có em trong đó
Trái tim A anh từng là một vùng đất khô cằn, chứa E đầy bão mây giông B gió

_

Qua A rồi một thời hàn huyên, với những cơn E mưa ngoài hiên phố chiều
Em B đẹp như là một loài hoa, anh là chân tường với những vết ố điều
Chuyện tình C#m7 yêu vốn dĩ hợp tan, tuổi trẻ chẳng đủ cái tôi thấu hiểu
Tình yêu A lớn, cùng với những trưởng thành

_

Thiếu E em bầu trời này vắng mây, hạt nắng trong anh cũng đã chết một phần
Nắm B tay vài phút rồi ghé qua, tận cùng đơn côi, khoảng tối nghìn trùng
Anh yêu C#m em như thể là Đà Lạt, mười phần mất đi, chín phần cũ kĩ
Ta vẫn A còn yêu nhau phải không, sao không một lần chúng mình thử nhỉ ?

_

Em ơi, E biết bao giờ ta mới gặp lại
Giản đơn nỗi nhớ cực đại, hiện G#7 tại được tái hiện lại
Có đôi C#m lần chúng ta cãi nhau, và dấu chân tình biến tan mãi sau
Nếu em C là một cơn sóng Cm lớn, thì anh sẽ D là cánh chim hải âu

_

Nốt hôm E nay, được buồn chút thôi
Nốt hôm B nay, để nước mắt rơi
Em quá mệt C#m rồi, tan vỡ thật rồi
Phải A quên anh rồi, anh ơi

_

Có khóc E thêm ngàn lần mỗi đêm
Cũng chẳng thể mang G#7 anh về đây với em
Thôi ta lỡ làng C#m7 rồi, chấm hết thật rồi
C Đến cuối cùng cạnh Bm anh, cũng chẳng phải B em

_

Ta đã B yêu nhau như thế AB C#m
Đã từng B xem nhau là tất A cả, há hà B C#m
Em ước B ngày tháng qua, chỉ là một E giấc mơ A dài
C# Mà sao Am khi tỉnh giấc, em vẫn không thể ngừng B khóc C

_

Nốt hôm F nay, được buồn chút thôi
Nốt hôm C/E nay, để nước mắt rơi
Em quá mệt Dm rồi, tan vỡ thật rồi
Phải A#m quên anh rồi, anh ơi

_

Có khóc F thêm ngàn lần mỗi đêm
Cũng chẳng thể mang A7 anh về đây với em
Thôi ta lỡ làng Dm rồi, chấm hết thật rồi
C# Đến cuối cùng cạnh C anh, cũng chẳng phải F em
Chẳng phải em A#m F

60

Để lại một bình luận