Tone gốc: Am
Lê Chí Trung
Bỏ Am rơi lại một hình hài đáng Em thương hai mẹ F con bên nhau nương tựa mà Em sống
Mệt mỏi bao Dm nhiêu cắn răng chịu Em đựng người phụ F nữ sau những cay đắng vẫn hiên E7 ngang
Không hôn Am nhân thì sao? Thì em vẫn Em vui dù cuộc F sống có những thay đổi em Em vẫn chấp nhận
Có Dm ai cho em công Em bằng? Công tâm trời F cao có thấy G đâu sự bất Am công
Em tuyệt Dm thế giai nhân không cần phấn Am son thời gian chỉ F vẽ cho em thêm bản Am lĩnh
Muốn F xinh như hoa em phải G biết trân trọng chăm sóc bản Am thân
_
Em Am biến nước mắt thành mực, viết lên da, viết lên Em7 thịt
Em Am biến vết thương thành vần, Em7 gieo lên chữ chịu đựng
Chịu Dm đựng đắng cay cuộc Em đời này Am ban
Em Am biến thị phi như bài nhạc, Em biến chua cay làm giai điệu
Che F giấu cảm xúc không G cho ai nhìn C thấy
Phận làm con Am gái yếu đuối bao lần, Em7 xem hôm nay là giới hạn
Bởi vì F em đã biết đứng Em lên từ đống đổ Am nát
_
Mẹ đơn Am thân thì sao? Thì em vẫn Em vui
Dù có F lúc quá khứ ập tới, em Em như yếu lòng
Lấy bất F công đi qua những G ngày bão Am giông
_
Em mang phận Am là thiếu nữ chịu Em nhiều sóng gió
Phơi nắng phơi Dm sương em G mang nỗi buồn bất C hạnh
Đêm đêm lại Am chẳng ai bên thà rằng một Em7 mình chênh vênh
Em vấp ngã Dm nhiều nên biến vết Em thương thành vương Am miệng
60

