Người Như Anh Xứng Đáng Cô Đơn (Anh Trai Say Hi)


Tone gốc: C

Vũ Cát Tường
Ngô Kiến Huy
Karik
Jey B
Negav

F G Em7 A7 Dm7 Dm7/G G7b9 G
Em7 Am7 Dm7 Gsus4 Em7b5 A7#5b9-A7b9 Dm7 Gsus4

_

Ánh sáng Cadd9tắt Fmđi
Am7Chẳng để lại thứ gì
Cuối Dm7cùng, mọi G7cố gắng chỉ là vứt Cđi

_

Tìm trong kí Fmaj7ức vẫn Fm6còn
Em7Bờ vai, môi Am7son
Dm7Từng ở bên anh
Gsus4Từng nắm tay anh

_

Trí nhớ Cadd9khắc Fmsâu
Am7Ngày đôi ta mất nhau
Bất Dm7lực, G7anh trôi vào trong nỗi Cđau

_

Chẳng gì có Fmaj7thể xứng đáng lấp Fm6đầy
Em7Khoảng trời em buông Am7tay nơi đây
Dm7Bước chân như ngã quỵ
Dm7/GChấp nhận ta chia Gly

_

Phải chăng anh đã Fmaj7lỡ đến sớm
Fm6một vài kiếp Em7người để yêu Am7em
Phải chăng duyên chúng Dm7ta phải chấp nhận
Đường Dm7/Gđi của số phận
CKhông thể phạm sai ý trời

_

Giữ em một F#dim7chút trước lúc xa Fm6hơn
Em7Trời làm gió từng Am7cơn
Có lẽ Dm7người như anh Gchỉ xứng đáng Csus4cô đơn C

_

C F Dm7/G-G7b9-Cmaj7-Gm7-C

_

Nếu bên Fmaj7anh mà em quá nhiều phiền lo
anh xin Fm6trả lại em sự tự do
Để em Em7sớm vui lên, rồi mai sẽ mau
quên về những Am7ngày u ám không đáng có
Anh chỉ Dm7là một phần của hành trình,
dù đã G7b9từng nghĩ rằng mình hơn thế
Nhưng tương Cmaj7lai cả hai đã sụp đổ

_

Khi trải Fmaj7qua vô số lần thất vọng,
có lẽ em Fm6đã chẳng muốn hy vọng nữa
Có cố Em7gắng cách mấy cũng bằng thừa
bởi anh là A7người khiến tim em đóng cửa
Nên anh Dm7chọn ở lại với cô đơn,
cùng những G7mảnh ký ức chưa trọn vẹn
Chỉ tiếc Cmaj7rằng từ nay về sau,
chẳng còn danh C7phận gì để mà nhớ em

_

Al-Fmaj7right
anh chỉ biết cắn răng chịu Em7đau
Nhiều lần đã Am7ước ta lỡ may gặp nhau giống như lần Dm7đầu
Bạn bè thường bày trò trêu Ganh,
gửi những story em cùng người tốt Cmaj7hơn
C7cho em anh xứng đáng là người cô Fmaj7đơn

_

không thể Gđếm hết lúc nước mắt mình rơi
Ký ức cứ Em7đến chứ anh chẳng dám tìm tới,
nhiều lời bài Am7hát ấy chỉ viết về một người
Vậy thì đành Dm7thôi!
Em chẳng muốn thấy mình đơn G7côi
Anh chỉ muốn chờ ngày em Ctới, xem anh như một người mới

_

Phải chăng anh đã Flỡ đến sớm
Gmột vài kiếp Em7người để yêu Am7em
Phải chăng duyên chúng Dm7ta phải chấp nhận
Đường Dm7/Gđi của số phận
CKhông thể phạm sai ý C7trời

_

Giữ em một Fmaj7chút trước lúc xa Ghơn
Em7Trời làm gió từng Am7cơn
Có lẽ Dm7người như anh Gchỉ xứng đáng Ccô đơn

_

Một mùa Fmhạ ôn nhu có Bbkhiến giấc mơ
yêu Gmem được kéo dài Cmthêm?
Chìm mình Fmvào mưa đêm liệu Bbtim anh thôi nhức Cnhối?
FmĐành chia Bbđôi rẽ Clối
FmMình anh Bbtrong bóng Ctối

_

Phải chăng anh đã Fmaj7lỡ đến sớm
Gmột vài kiếp Em7người để yêu Am7em
Phải chăng duyên chúng Dm7ta phải chấp nhận
Đường Dm7/Gđi của số phận
CKhông thể phạm sai ý trời

_

Giữ em một F#dim7chút trước lúc xa Ghơn
Em7Cơn đau không thể Am7bớt đi hơn
Có lẽ Dm7người như anh G7chỉ xứng đáng Ccô đơn
Có lẽ Dm7người như anh Gchỉ xứng đáng Cmaj7cô đơn

60

Để lại một bình luận