Người Nhà Quê


Tone gốc: G

Dương Quang Tú

_

Từ miền Gquê tôi theo cha, tôi theo Dmẹ đến phố lớn
Cũng như bao Emngười, cha mẹ tôi lên thành phố kiếm Bmsống
Mọi thứ nơi Cđây dường như là Gquá chật chội
Nhưng Emmà đẹp và đông người Dhơn

_

Thời gian Gtrôi theo ngày tháng tôi bây Dgiờ cũng đã lớn
Cũng như bao Emngười nhưng mà tôi vẫn Bmcòn ngốc nghếch quá
Mọi thứ nơi Cđây dường như không Gdành cho tôi
Ctôi đâu phải người thành Dphố

_

Ừ tôi nhà Gquê nên là tôi đâu biết Dnông sâu lòng người
Ừ tôi nhà Emquê nên là tôi nào đâu Bmcó biết tính toan
Chỉ biết thật Cthà chẳng suy tính, chẳng dối Ggian ai bao giờ
Mỗi sáng thức Cgiấc, chọn niềm vui là hát Dca

_

Thì tôi nhà Gquê nên là tôi đâu biết Dnói năng ngọt ngào
Thì tôi nhà Emquê nên là tôi nào đâu Bmcó dám với cao
Cứ sống lặng Cthầm như thế, thoải mái Gtôi vui cười
Ctôi chẳng ngại ngùng khi Dnói
Tôi người nhà Gquê!

_

À ừ thì nhà của tớ Dvừa hôm qua đấy thôi
Mới sát Emnhập vào Hà Nội
Ruộng đồng nhà Bmtớ không còn nữa
Tớ phải lên Cở nơi chung cư chật chội
GRồi phải làm quen với nhiều người mới
CNghe hai chữ thành phố cho nó Dphấn khởi

_

Từ miền Gquê tôi theo cha, tôi theo mẹ đến phố Dlớn
Cũng như bao Emngười, cha mẹ tôi lên thành phố kiếm Bmsống
Mọi thứ nơi Cđây dường như không Gdành cho tôi
Ctôi đâu phải người thành Dphố

_

Ừ tôi nhà Gquê nên là tôi đâu biết Dnông sâu lòng người
Ừ tôi nhà Emquê nên là tôi nào đâu Bmcó biết tính toan
Chỉ biết thật Cthà chẳng suy tính, chẳng dối gian Gai bao giờ
Mỗi sáng thức Cgiấc, chọn niềm vui là hát Dca
Thì tôi nhà Gquê nên là tôi đâu biết Dnói năng ngọt ngào
Thì tôi nhà Emquê nên là tôi nào đâu Bmcó dám với cao
Cứ sống lặng Cthầm như thế, thoải mái tôi Gvui cười
Ctôi chẳng ngại ngùng khi Dnói..........

_

OK!...Anh Gngười nhà qu(lê nhưng biết1 cố gắng em Ddám yêu anh không
Anh chỉ- im Emlặng làm việc củapo mình không cần tỏa Bmsáng ở đám đông
Vì lợi Cdanh với anh như ánh hồng
Bùng cháy rồi lại Gtắt đi nhanh không
Anh yêu giang Csông2 yêu thiên nhiên yêu bông lúa yêu cáănh đồng)
DYêu bờ biển và bãi cát và không gian này bát ngát

_

Ừ tôi nhà Gquê nên là tôi đâu biết Dnông sâu lòng người
Ừ tôi nhà Emquê nên là tôi nào đâu Bmcó biết tính toan
Chỉ biết thật Cthà chẳng suy tính, chẳng dối gian Gai bao giờ
Mỗi sáng thức Cgiấc, chọn niềm vui là hát Dca

_

Thì tôi nhà Gquê nên là tôi đâu biết Dnói năng ngọt ngào
Thì tôi nhà Emquê nên là tôi nào đâu Bmcó dám với cao
Cứ sống lặng Cthầm như thế, thoải mái tôi Gvui cười
Ctôi chẳng ngại ngùng khi Dnói
Tôi người nhà Gquê!

_

60

Để lại một bình luận