Tone gốc: Em
Duy Khiêm Ngố
_
Lòng C mình vương vấn chẳng Bm muốn hoa Em tàn
_
Ngày Em tháng dẫu cho bao tươi đẹp Bm cũng phải qua
Ngày người C xa cũng là khi tàn B7 mùa hoa
_
Ngày Em nào mưa ngâu từng nhường cho nhau tán Am lá che đầu
Hứa D nhau mấy câu đón đưa đến khi G bạc đầu.
Bão C tố bỗng vụt D qua tình Bm ấy bỗng hóa phai Em nhòa
Ngồi Am gần nhưng sao thấy xa nghìn B7 trăm thước.
_
Trà Em nhạt như sương lòng đầy bị thương
Ngồi Am ngắm hoa tàn chẳng D ai sát thương chỉ do chính tôi G tự vương.
Tự C cố chấp niệm D thôi ngày Bm tháng đó đã xa Em rồi
Còn Am lại riêng tôi với Bm tôi ngắm Em tàn hoa
60

