Tone gốc: C
Khói
rồi căn phòng xóa đi C nụ cười, thay bằng nước mắt
nguệch thêm một vết thương Em lòng sau bao lần được, mất
ôi F là những con tim khờ dại có ai Fm đến đây khâu liền lại?...
_
cung đàn lần Am nữa vang lên nghe đâu có người tan vỡ
sao quên lời C anh dặn dò để hàng mi nhoè vậy chớ?
đàn kia yếu Dm ớt thở than bảo rằng em chán đón đưa
đàn khóc lỡ Fm buông mất rồi ai thay em cười lần nữa
_
ai giữa mưa Am ngàn chê chán để vệt nắng tàn xẻ ngang
ai nhường Am chỗ cho người khác ủi an khiến em tôi lỡ làng
ai đang đắm C say, ngỡ chán, vì sợi duyên nợ mới mang
ai là C người được thay thế tôi để em đưa vào dĩ vàng
ai mang niềm Dm vui đi mất, để trái tim kia dị tật
ai nuông chiều Dm em như thể; vị đắng lẫn trong vị mật
ai mang kỷ Fm niệm đi cất, em phải xem như kỉ vật?
ai vẫn Fm kiếm tìm em mặc cho đêm hôm khuya khoắt
_
Nếu như em C buồn thì xin đừng bởi vì anh đau Em gấp trăm lần em
Vì em chẳng bao F giờ phải thuộc về anh đâu và vì anh chẳng bao Fm giờ lại buông tay em
Nếu như em C về thì xin đừng xa bởi vì anh sẽ đau Em thể vui bằng người ta
Người ta có hai F người, còn anh thì một mình người ta chẳng bao Fm giờ phải yêu đơn phương
_
anh thì thi Am thoảng vẫn hay gặp gỡ cơn mưa tâm trạng bấy giờ ít nhiều đã đỡ hơn xưa
ngoài C kia khẽ lay đưa; lá lặng lẽ thay mùa hoài niệm như cát bụi xen từng kẽ tay thưa
thèm cảm Dm giác lại được một lần để mặc nỗi buồn lây lất (lay lắt)
như kẻ điên Dm lạc giữa dòng người mà vẫn miệt mài say giấc
thèm được Fm yêu, thèm cho đi không quan tâm được hay mất
thèm cảm Fm giác mê đắm điều gì… đến nỗi khiến mình ngây ngất
_
có cuộc chia Am ly nào chẳng xót xa, chén rượu buồn vừa kịp rót ra
có hoài Am niệm lu mờ thực tại có chút nợ nay vay mốt trả
có đêm C dài háo hức gọi tên có cơn đau bỗng chợt nhói đến
như chút vị C gia vẫn thoảng môi mềm như là cơn mộng thao thức mỗi đêm...
như là niềm Dm tin em gieo vào anh, rồi chợt rơi vỡ chỉ trong chốc lát
như ngày nào Dm đó anh bước về nhà, nhưng lại thu mình vào trong góc khác…
như em khát Fm khao thứ gì đó mộc mạc, đời đâu giản đơn tựa cuốn tập đọc nhạc
rồi thì... Fm về chuyện buồn anh vẫn luôn xốc vác!
em Am ơi! em ơi em ơi em ơi C
như là niềm Dm tin em gieo vào anh (có chăng?)
“hẹn Dm em… vào mùa thu vàng lá, nơi ngoài em ra; vũ trụ đều tàn tạ
nơi thời Fm gian ngừng lại mãi vì… không vì sao nào ngang qua” ^^
_
Nếu như em C buồn thì xin đừng bởi vì anh đau Em gấp trăm lần em
Vì em chẳng bao F giờ phải thuộc về anh đâu và vì anh chẳng bao Fm giờ lại buông tay em
Nếu như em C về thì xin đừng xa bởi vì anh sẽ đau Em thể vui bằng người ta
Người ta có hai F người, còn anh thì một mình người ta chẳng bao Fm giờ phải yêu đơn phương
_
em có Dm hay..thi thoảng.. ngồi nhìn xa xăm ở trên bầu trời
tự bế G tắc đến môi mím chặt nức nở rằng khi nào quên nhau nổi
em có Em còn thi thoảng đàn đúm với đám bạn E7 khùng cho niềm đau vơi
em có F#m còn khi khoé mi cay châm vài điếu thuốc nhuộm hoen màu phổi
em còn Bm sợ cơn buồn mau tới…? nên mới ngủ mặc kệ sáng mai
những va A vấp mà em cán phải, không bởi vì rằng số phận ngang trái
em cảm G thấy không nên xuất hiện trong chuyện tình kia... khi nó thừa thãi
nhưng bài Gm học cuộc đời, luôn trao tay đủ nào có chừa ai…
_
Vậy nếu như em D buồn thì xin, đừng! Vì anh đau F#m gấp trăm lần em
Vì em có bao G h phải thuộc về anh Gm ...và vì anh yêu D em!
60

