Tone gốc: C
Hoàng Phi
Nguyên Trương
VER 1: Dường C như đôi ta đã lạc mất Em nhau.
Đôi ta tự ôm nỗi Am đau có quá mệt nhoài.
Sao chẳng trở F lại duyên mình chưa G vơi
_
VER 2: Và C Gió ấy như nói Mây hết yêu G tôi rồi
Mây có thương gió chỉ Am đâu thôi hãy dừng lại
Thôi mơ F mộng nhiều.
Nặng F hạt mưa G rơi chẳng còn bóng Em người trên đoạn đã Am qua
Còn F mỗi trái tim nhỏ G bé một mình bước C đi
_
CHORUS: Cứ thế đi xa C mãi tình đầu
Quay lưng lại với G những hồn nhiên
Chỉ có thể vùi lấp tình yêu nơi Am cánh phượng rơi đầy
Chỉ một mình tôi đâu dày F vò nhưng ai hiểu G thấu
Đôi ba lời hát C với cành hồng
Chẳng thể nào thấu G hết tất cả tình anh
Mang nỗi nhớ đơn phương cho người tuy Am gần hay xa chỉ một lời hai ba
Chữ F just friend cứ khắc G sâu...
_
_
Và đâu phải C anh cứ mãi là trẻ thơ
Đâu phải G anh cứ mãi kẻ khờ
Hai Am đường song song giờ cách biệt
một người xa F miết người còn lại mãi thầm mơ.
Em có C biết không hằng ngày ta thức dậy chỉ G mong ta cùng chung một lối đi
cùng trò Am chuyện ngắm nhìn mọi cảnh vật đôi mắt long F lanh bao giờ chung lối đi
Khi băng qua thác C nước núi trước trầy xước
chỉ có mỗi giấc G mơ mình anh giữ lại được.
Mặc cho nỗi Am đau cứ thế càng khắc sâu khi nằm giữa đôi F ta mãi một màu đen nâu.
Rồi đây mọi C thứ yêu thương anh đành G chôn tất cả dưới nhánh lá.
Từ nếu như Am chẳng...
Thì giờ hai F ta đã không cách xa
_
OUT: F Gió mang theo câu G hát giá như quay trở Em về một nơi mùa Am hạ..
_
60

