BmTrời sinh ra Dđôi bàn tay trắng gió Emsương phong ba giúp ta nếm mùi Bmđời
BmThuở thanh niên Dkiêu ngạo háo thắng giống Emcon thiêu thân lao vút vào cuộc F#mchơi
EmSống cho anh em, sống Avì tình nghĩa F#mkhông ham vật chất, chẳng Bmmàng danh lợi
GVùi mình vào nơi hố Emsâu ta mới F#7thấu
BmNgười anh em Dxem là tri kỷ cách Emchia bước đi bỏ ta khi hàn Bmvi
BmChợt nhận ra Dđời là thế thôi lúc Emsuy anh em xương máu nào còn F#mđâu
EmKhi vui khi say, lãng Aquên chữ hiếu F#mgian nan túng thiếu, nhớ Bmđến gia đình
EmMột mình ta đương mới Ahay, bước nhầm Bmđường
Dù cho Emcát theo vạn năm có Ađóng băng dù cho F#mđá nay có hoá thành Bmvàng
Vạn vật cùng Emnhau đổi thay, lòng người tham Bmlam khó dời vì Emdanh lợi mà đổi trắng thay F#7đen
Đường ta Emđi bên cạnh luôn có Atiểu nhân dù người F#mthân hay lạ xa cũng khó Bmlường
Thịnh vượng người Emtung kẻ hô, suy vong mình Bmta chống đỡ Embơ vơ sẽ F#7nếm được mùi Bmđời