Tone gốc: C
Hà Huy Hoàng
Sơn Phạm
_
Gió F chiều thật đẹp. Khi bên G em
_
Chưa vội F trao gì, đành lạnh G lùng chia ly.
_
Vẫn ngượng F ngùng khi tay đan chặt G tay,
Mong được nhìn F thấy em vào mỗi sớm G mai.
_
Nắng vương lên nhẹ C vai, thướt tha mái tóc em mơ Am màng,
Cho chiều lộng F gió, gửi tặng mùa thu G qua.
Nắng vương đôi hàng C mi, thắm duyên đôi môi thêm Am hồng.
Phai dần hương F sắc, của tình cảm hai chúng G ta.
_
Gió kia có nhẹ C lay, nhắn mây nói với em Am rằng,
Mùa hạ thật F đẹp, khi được trông thấy G em.
Thật nuối C tiếc, đôi môi không thể Am nói,
Thật nuối F tiếc, vì những điều đã xảy G ra.
_
Chiều hôm C đó, lẽ ra anh không lặng Am im,
Để rồi nhìn F thấy, người đã cầm tay G ai.
Vội C trao yêu thương người xa,
Và dần mùa hạ sắp Am qua cho anh vương vấn mối tình đầu,
Một thời yêu F dấu, có em
Rồi tạm biệt xuân G ta... Nắng chiều C hạ!
_
_
Em, Am thẹn thùng đưa mắt nhìn theo gió,
Tình F đẹp là tình đầu dở dang
Tình G nhớ là tình tôi mỉm cười
_
Như C đến trong giấc mộng mơ màng
Như Am tan trong một chiều nắng hạ
Như F wiskey làm ta đang say… đắm
Như G chiều hạ thật đẹp khi thấy em vẫn đứng đó
_
Ngắm C nhìn mãi vậy thôi, cứ ngồi mãi vậy thôi
Đắm Am chìm mãi vậy thôi, say sưa một mình tôi
Bức F họa em còn đang dang dở
Uống G nhầm ánh mắt làm tôi sợ
_
_
Nắng vương lên nhẹ C vai, thướt tha mái tóc em mơ Am màng,
Cho chiều lộng F gió, gửi tặng mùa thu G qua.
Nắng vương đôi hàng C mi, thắm duyên đôi môi thêm Am hồng,
Phai dần hương F sắc, của tình cảm hai chúng G ta.
_
Gió kia có nhẹ C lay, nhắn mây nói với em Am rằng,
Mùa hạ thật F đẹp, khi được trông thấy G em.
Thật nuối C tiếc, đôi môi không thể Am nói,
Thật nuối F tiếc, vì những điều đã xảy G ra.
_
Chiều hôm C đó, lẽ ra anh không lặng Am im,
Để rồi nhìn F thấy, người đã cầm tay G ai.
_
Vội C trao yêu thương người xa,
Và dần mùa hạ sắp Am qua cho anh vương vấn mối tình đầu,
Một thời yêu F dấu, có em
Rồi tạm biệt xuân G ta.....
Nắng chiều C hạ!
_
Tình C đẹp là tình đầu dở dang
Tình Am nhớ là tình tôi mỉm cười
Như F đến trong giấc mộng mơ màng
Như G tan trong một chiều nắng hạ
_
_
Nhưng mà F anh kìm lời, và rồi G ta xa... Em
Nắng hạ C qua !
60

