Muốn Vá Quá Muộn


Tone gốc: Dm

Nguyễn Thạc Bảo Ngọc

Cho em xin Dmlỗi đã không miệt Ammài
Chưa thể làm Bbtròn bổn phận của Cngười conF gái
Nhận ra sai Dmtrái vẫn cố chấp lặng Amim giữ lại
Ép buộc anh Gmphải mở ra Amlòng nhân Dm ái.

_

Thời niên thiếu ai Dmhiểu sâu đậm thiết tha bao Amnhiêu
Nghị lực em đây mềm Bbyếu dù nâng Cniu mà chẳng thể Fníu
CTình yêu quá hiu Dmhắt con đường cách chia đôi Amngăn
Làm sao có thể vùi Gmlấp để mấtAm mát lànhDm lặn.

_

Điều khổ tâm như mũi Dmtên đâm thật sâu vào tim nhói Amđau
Em vẫn can tâm một Bblòng nguyện cầu Canh bình yên nơi Fđâu
Tình Ccảm bao năm nung Dmnấu dẫu tại sao phải xa cách Amnhau
Phấn đấu nhưng vẫn ôm Gmsầu lau nước Ammắt sau cơn mưa Dmngâu.

_

Cuộc đời mang bao ai Dmoán khiến phận anh trở nên héo Amhon
Đến lúc nước chảy đá Bbmòn sự níu Ckéo trở nên bi Fquan
Tầm Cthường sao đem mong Dmước trước mặt anh tỏ ra đáng Amthương
Rước hết tâm tư u Gmbuồn em muốn Amvá nhưng đã quá Dmmuộn.

60

Để lại một bình luận