Tone gốc: Dm
Nguyễn Thạc Bảo Ngọc
Cho em xin Dm lỗi đã không miệt Am mài
Chưa thể làm Bb tròn bổn phận của C người conF gái
Nhận ra sai Dm trái vẫn cố chấp lặng Am im giữ lại
Ép buộc anh Gm phải mở ra Am lòng nhân Dm ái.
_
Thời niên thiếu ai Dm hiểu sâu đậm thiết tha bao Am nhiêu
Nghị lực em đây mềm Bb yếu dù nâng C niu mà chẳng thể F níu
Làm sao có thể vùi Gm lấp để mấtAm mát lànhDm lặn.
_
Điều khổ tâm như mũi Dm tên đâm thật sâu vào tim nhói Am đau
Em vẫn can tâm một Bb lòng nguyện cầu C anh bình yên nơi F đâu
Tình C cảm bao năm nung Dm nấu dẫu tại sao phải xa cách Am nhau
Phấn đấu nhưng vẫn ôm Gm sầu lau nước Am mắt sau cơn mưa Dm ngâu.
_
Cuộc đời mang bao ai Dm oán khiến phận anh trở nên héo Am hon
Đến lúc nước chảy đá Bb mòn sự níu C kéo trở nên bi F quan
Tầm C thường sao đem mong Dm ước trước mặt anh tỏ ra đáng Am thương
Rước hết tâm tư u Gm buồn em muốn Am vá nhưng đã quá Dm muộn.
60

