Mượn


Tone gốc: F

Phạm Nguyên Ngọc

_

Dường F như ta không còn là ta
Không Dm còn yêu như lúc Am7 xưa
Không Bb bận lòng, không lo C toan những ngày trống F rỗng

_

Không Bb nói hết những thiết C tha
Về từ Am7 đâu những cơn gió Dm7 lạ
Chỉ Gm7 hôm nay thôi, tôi C xin phiền người Bb được không ? C

_

Cho Bb tôi mượn C một cái F ôm thật lâu
Để ủi an khi người không Am7 đến
Mượn nụ cười hạnh Bb phúc ấm áp
Hôm C qua, tôi đã bỏ Am7 quên D7

_

Mượn lại ánh Gm7 mắt, mượn nụ C hôn
Còn ấm Am7 nóng trong tâm Dm7 hồn
Để Gm7 lòng vơi bớt nhớ C thương, những mùa F cô đơn

_

Cho Bb tôi mượn C giọt nước F mắt chơi vơi
Ngày người đi, tôi chưa kịp Am7 khóc
Đoạn đường về chỉ Bb thấy bóng tối
Than C ôi, đời bạc Am7 như vôi D7

_

Nhiều năm sau, Gm7 nếu những vết C thương
Chưa kịp Am7 khô khi nhắc Dm7 lại
Cho Gm7 tôi vay nốt của C người một ngày Bbm bình yên F

_

Thương Bb lắm, những chuyến C xe
Cành phượng F vĩ, lá khô lụi Dm7 tàn
Thương Gm7 cho bọn mình, chẳng C may va vào Bb đời nhau

_

Cho Bb tôi mượn C một cái F ôm thật lâu
Để ủi an khi người không Am7 đến
Mượn nụ cười hạnh Bb phúc ấm áp
Hôm C qua, tôi đã bỏ Am7 quên D7

_

Mượn lại ánh Gm7 mắt, mượn nụ C hôn
Còn ấm Am7 nóng trong tâm Dm7 hồn
Để Gm7 lòng vơi bớt nhớ C thương, những mùa F cô đơn

_

Cho Bb tôi mượn C giọt nước F mắt chơi vơi
Ngày người đi, tôi chưa kịp Am7 khóc
Đoạn đường về chỉ Bb thấy bóng tối
Than C ôi, đời bạc Am7 như vôi D7

_

Nhiều năm sau, Gm7 nếu những vết C thương
Chưa kịp Am7 khô trong tiềm Dm7 thức
Cho Gm7 tôi vay nốt của C người một ngày Bbm bình yên F

_

Gm7 nếu những vết C thương
Chưa kịp Am7 khô khi nhắc Dm7 lại
Cho Gm7 tôi vay nốt của C người một ngày Bbm bình yên F

60

Để lại một bình luận