Tone gốc: Em
BigDaddy
Grey-D (Đoàn Thế Lân)
Lặng nhìn màn Am mưa dưới con phố khuya buồn D bã tình G ơi sao em nỡ đi vội C quá
Khi nơi đây vẫn bao F#m7b5 nhiêu tâm tư chưa nói
Vẫn bao B7 nhiêu kỉ niệm với nỗi vấn vương còn Em giăng đầy màn đêm tối E7
Làm sao để Am quên người trong gió D chiều G khi lòng tôi nỗi C nhớ ùa về
Vẫn F#m7b5 nghe trong tôi trái tim đơn côi còn B7 mãi
_
Ơ nhưng khoan anh chưa Em kịp…. Am ...B7 ...Em Nói...Am ...B7 ...
Ơ nhưng khoan anh chưa Em kịp… Am ...B7 ...Em nghe Em nàyAm ...B7 ...
Ơ nhưng khoan anh chưa kịp Em nói em đã lướt rồi Đi Am đâu, em định đi B7 đâu
Ơ cơn mưa kia đang dần Em tới hay là nán lại gần Am nhau, vội gì B7 đâu
_
Kiểu anh là anh chàng Em văn còn non, nghệ sỹ ẩm ương ngồi trong phòng thu vừa viết vừa ngủ
Em là em nàng Am thơ còn son, người anh thầm thương nhiều mộng B7 mơ hãy đang còn ấp và ủ
Ba mẹ em mong em cùng Em ai có tương lai sánh bước anh thì đã dạt nhà khoảng 2 tháng trước
Bôn ba, đối với anh thì gối Am đầu là nhà trai tráng thơ ca lai láng, B7 lọ mọ nhạc đêm mỗi khi anh ngà ngà
Em là chương Em ca tuổi trẻ này anh viết môi hôn em ngoan đôi tay này anh xiết
Vậy mà lần B7 kia, trời khuya, đường tênh, kìa Lân
_
Lặng nhìn màn Am mưa dưới con phố khuya buồn D bã tình G ơi sao em nỡ đi vội C quá
Khi nơi đây vẫn bao F#m7b5 nhiêu tâm tư chưa nói
Vẫn bao B7 nhiêu kỉ niệm với nỗi vấn vương còn Em giăng đầy màn đêm tối E7
Làm sao để Am quên người trong gió D chiều G khi lòng tôi nỗi C nhớ ùa về
Vẫn F#m7b5 nghe trong tôi trái tim đơn côi còn B7 mãi
_
Không lời Em nói từ biệt, chiếc hôn ngọt ngào, em bỏ đi cùng 1 tiếng “Rầm”
Hàng xóm Am sang phàn nàn, tiếng ra lời vào, hai ta B7 đã cãi vã suốt tuần
Nghĩ là em Em quay lại sớm thôi, mưa đã chớm rơi, bầu trơi đằng xa thì hơi thâm
Nhưng cái Am tôi ko muốn thua, anh ko với theo, thành B7 thật lúc đó mình hơi hâm
Phố mưa anh Em giam mình trong phòng miên nhạc tuần nay ta không liên lạc
Anh lo sự Am yên lặng đó quá giới hạn ta cần gặp B7 nhau giải thích và diễn đạt
Phi sang nhà Em em giống như 1 thằng điên vì gọi cho em toàn giọng tổng đài viên
Mẹ em vỗ Am về rằng em bay sang Nga sau đó quá B7 cảnh rồi đi Canada.
_
Chẳng còn Am tiếng chuông em qua, cuốn trên sofa, D nói cho nhau lời ngọt ngào
Chỉ còn G những hương thơm, tóc em vương trên C gối khi ta còn nồng nàn
Và anh lại F#m7b5 nhốt trong cô đơn, gió mưa anh ôm
Làm sao để Am quên người trong gió D chiều G khi lòng tôi nỗi C nhớ ùa về
Vẫn F#m7b5 nghe trong tôi trái tim đơn côi còn B7 mãi mình Em tôi. Am B7 Em
Khi cơn Am mưa xác B7 xơ đi qua Em
60

