Mùa Hoa Trắng


Tone gốc: Am

Thành Đạt

AmPhải đến nơi tận cùng, nơi Emkhông còn đau đớn
Ta Fmới thấy hạnh Gphúc hôm qua, đẹp thế Cnào
AmChẳng có ai đoán được, câu chuyện đời Emmình sẽ ra sao
Sẽ khổ Dmđau, có Emnước mắt, hay thét Amgào.

_

FKhi cơn mưa chiều giăng Ggiăng, muộn màng lối Emxưa em tôi đi Amvề
DmTrong cơn mơ có Gbao nhiêu lần như Cthế
FMuộn màng những lời yêu Gthương muộn màng Emnhững cách hoa ven Amđường
DmMong manh chờ nắng Emlên, lẻ Amloi

_

Mất đi người mình Fthương, ai Gkhông đau đớn điên Amcuồng
Nước mắt ai vừa Dmbuông, giữa bầu Gtrời đêm rực Crỡ
Những nỗi đau vùi Fsâu trong lòng, Gnhư vì sao nở Emtrắng trên lưng Amtrời
Một mùa Dmhoa bằng Emnỗi đau tuyệt Amvời.

_

Nếu như không còn Fnhau, xin Gđừng mang đến u Amsầu
Nếu không còn gì Dmnữa, cũng Gđừng cho nhau lời Chứa
Hãy xem như ngày Fấy chỉ là, Gnhững vết thương dạy Emta cách yêu một Amngười
Yêu một Dmngười bằng cả tháng Emnăm tuyệt Amvời

60

Để lại một bình luận