Tone gốc: C
2Can
Yanbi
_
Rồi cũng phải F lớn và bước dù có nỗi đau nặng nề
Họ đã Fm đến mang bao thất vọng vẫn trao niềm tin tạm về
Mặc dù là Em cũng đã khóc, vì trái tim tổn thương nhiều
Tha thứ là A7 cách duy nhất anh cảm thấy mình được ổn hơn nhiều
Nếu không ở Dm lại thì điều tốt nhất có lẽ là người nên đi
Nhưng không được Fm khóc, mà hãy mỉm cười lên đi
Cười vì C những khoảnh khắc đã qua là những điều ta nhận được
_
Đừng trách F người, trách ta hay cũng đừng trách ông trời
Vì cuộc Fm gặp của mình với nhau là những vị khách không mời
Mới đó mà Em giờ đã lớn không còn đứng đợi chỗ này, góc kia
Không còn hẹn A7 hò mỗi tối, tiếng cười đưa nhau điếu cần, cốc bia
Chiếc xe với Dm bao hành trình bên nhau bây giờ yên sau đã trống
Ta lại tiếp Fm tục hành trình của mình cùng đống hành trang
Cảm ơn, đã C đến ở bên rồi đi, những người một thời đã sống
_
Ta đã F sống một cuộc đời như thế. Ta đã Fm có được một thời như thế
Rồi ta Em mất em một chiều như thế vạt nắng A7 ấy đã mang em đi
Buồn ta Dm giấu phía sau nụ cười gửi cho Fm những nỗi đau ngủ lại
Để đánh C thức con tim mộng mơ chẳng muốn nhớ, vì chưa từng quên bao giờ.
_
Ta chưa từng F quên mặc dù thời gian còn nhiều thứ khác phải bận làm
Thương còn không Fm hết, chứ chẳng ai muốn phải giận nàng
Cuộc sống Em mới hôm nay như vầy và đâu thể biết được ngày mai khác
Cũng chẳng Dm có những cuộc gặp riêng lâu lâu ta lại làm vài ba phát
Thỉnh Fm thoảng khi nhớ về nhau thì thằng 2can vẫn thường hay nhắc:
Ngày C trước mỗi lần gặp nhau thì tao biết thừa là mày say chắc
_
Cứ bình F thường bởi vì cuộc sống này như chén bạc lúc thắng, lúc thua
Muốn chạy Fm đến được những đường thẳng thì phải cố gắng ở những khúc cua
Lặng Em im mà làm chứ chẳng phải nổ to như cây sung trường
Cứ A7 đi rồi mình sẽ đến, để biết liệu ta có đi đúng đường?
Vì cuộc Dm sống là một món quà nên hãy tìm cách mà mở ra đi
Tự Fm cầm tay lái cuộc đời, đừng mong ai đến và chở ta đi
Dừng C lại và mở va li, tấm hình cũ những điều em giấu
_
Ta đã F sống một cuộc đời như thế. Ta đã Fm có được một thời như thế
Rồi ta Em mất em một chiều như thế vạt nắng A7 ấy đã mang em đi
Buồn ta Dm giấu phía sau nụ cười gửi cho Fm những nỗi đau ngủ lại
Để đánh C thức con tim mộng mơ chẳng muốn nhớ, vì chưa từng quên bao giờ.
_
Chẳng thể sống bên trong hồi Dm ức hoài dù là đã vui hay từng Fm rất buồn
Gửi lại giữ sâu trong tận C tim này chưa từng quên, chưa từng quên...
_
Ta đã F# sống một cuộc đời như thế. Ta đã F#m có được một thời như thế
Rồi ta Fm mất em một chiều như thế vạt nắng Bb7 ấy đã mang em đi
Buồn ta Ebm giấu phía sau nụ cười gửi cho F#m những nỗi đau ngủ lại
Để đánh C# thức con tim mộng mơ chẳng muốn nhớ, vì chưa từng quên bao giờ.
Chẳng muốn F# nhớ...Vì chưa từng F#m quên bao giờ...
Tổn thương Ebm nhiều F#m C#
60

