C Tựa mình vào cơn Ggió nhẹ nhàng mắt Amai đưa ánh Fnhìn
CTừ trên cao tôi Gthấy em và Dmtôi Am
CCó người gọi Gtôi là Ammây Fmang tâm tư vờn Cbay khắp nơi
GLúc buồn chẳng Dmai thèm Amđợi.
CKhi cô đơn thì Gtôi bềnh bồng Ammang cơn mưa nhẹ Frơi vào phòng
CNhiều khi em hay Gkhóc hoà vào hồn Ftôi thêm tí Ctách. F
Từng Clối mòn, Gbước em về Chờ Amnắng vàng, Ftiếng em thở than
Từng Cnốt buồn, Gghé ngang cung đàn DmTôi đây
AmEm đừng có lo Csợ G Am F
Một bước lên Cmây G Dm Am
CCó người gọi Gtôi phải Amkhông
FMang tâm tư ủi Can nỗi lòng Gtiếc rằng trời Dmđã vào Amđông
CNhưng em ơi đời Gcó màu hồng Amtôi thương em thì Fthương thật lòng
CNhìn em tôi, da Gdiết mùa đông lạnh Fhơn em có Cbiết F
Từng Clối mòn, Gbước em về Chờ Amnắng vàng, Ftiếng em thở than
Từng Cnốt buồn, Gghé ngang cung đàn DmTôi đây
AmEm đừng có lo Csợ G Am F
Một bước lên Cmây G Dm Am
CKhi cô đơn nhìn Gngước lên trời Amtôi ngay đây nhìn Fngắm em cười
CĐi bên nhau dù Gcó xa vời Dmthênh tha ta cùng nhau bỏ Amquên chuyện đời
CTựa mình vào cơn Ggió nhẹ nhàng mắt Amai đưa ánh Fnhìn
CTừ trên cao tôi Gthấy Dmtừ trên cao tôi Amthấy