Tone gốc: G
Nguyễn Hoàng Dũng
Trời ươm G nắng cho mây Em hồng
Mây qua C mau em nghiêng D sầu
Còn mưa Bm xuống như hôm C nào em đến D thăm
Mây âm G thầm mang gió D7 lên
_
Người ngồi G đó trông mưa Em nguồn
Ôi yêu C thương nghe đã D buồn
Ngoài kia Bm lá như vẫn D xanh
Ngoài sông Em vắng nước dâng D lên hồn muôn G trùng.
_
_
Tình yêu cứ C giống hệt một câu D đố ta mất bao Bm tháng năm để trả Em lời
Dại khờ lúc Am ấy anh cũng như người D mà thôi rất G đỗi chơi vơi
Vì khi thấy C cách mình đặt niềm D tin vào đôi B7 mắt ngẩn ngơ đắm Em chìm
Anh đâu trách A7 than gì người chuyện hợp tan vẫn D7 diễn ra thôi A7 D7
_
_
Đừng G vội đi mau cho D anh nói hết câu Em chào D
Giấc mơ không C thành đã hóa nên G nhành nên hoa ôm Am vết thương D7 anh
Chuyện G buồn không tên mình B7 từng viết nên dẫu Em không còn đoạn kết D mới
Thì cũng C đã qua rồi người D7 ơi bình G an đi thôi
_
Một hôm thức C giấc rồi người sẽ D thấy nhẹ bẫng với Bm câu chia tay nói Em vội
Thời gian biết Am cách cho ta chữa D lành mình sau quá G khứ rối bời
Chỉ cần lúc C ấy mình nhìn về D nhau bằng đôi B7 mắt đã khô ít Em nhiều
Chuyện xưa hóa A7 ra không giết được ta như ta vẫn D7 nghĩ
_
Nay em đã G khóc chiều mưa đỉnh Em caoC
Còn gì nữa Bm đâu sương mù đã D lâu
Em đi G về cầu mưa ướt C áo
Đường phượng Am bay mù không lối Em vào
Hàng cây D7 lá xanh gần với G nhau D7 .
_
Tuổi xuân như Bm cánh hoa trong trưa C hè
Mình là hai G kẻ ngô nghê chợp Am mắt trong câu yêu Cm đầu
Rồi thức giấc D7 quên đường về
_
Đừng G vội đi mau cho D anh nói hết câu Em chào D
Giấc mơ không C thành đã hóa nên G nhành nên hoa ôm Am vết thương D anh
Chuyện G buồn không tên mình B7 từng viết nên dẫu Em không còn đoạn kết D mới
Thì cũng C đã qua rồi người D ơi bình G an đi thôi
Một ngày Am chúng ta Cm sẽ bình an G suốt đời
_
Người ngồi A xuống xin mưa F#m đầy
Trên hai D tay cơn đau E dài
Người nằm C#m xuống nghe tiếng E ru
Cuộc đời F#m đó có bao E lâu mà hững A hờ
Thì cũng D đã qua rồi người E ơi bình A an đi thôi
Cuộc đời F#m đó có bao E lâu mà hững A hờ
_
_
60

