Tone gốc: Am
Đình Dũng
Nhật Phong
JOMBIE
TKan
BEAN
_
Một bậc Quân Am Vương mang trong con tim hình hài đất C nước
_
Ngỡ G như dân an ta sẽ chẳng bao giờ Am buồn
_
Nào ngờ một Am hôm ngao du nhân gian chạm một ánh C mắt
_
Khiến G cho ta say ta mê như chốn thiên Am đường
_
Trời cao như Am đang trêu ngươi thân ta khi bông hoa C ấy
_
Trót G mang con tim trao cho một nam nhân Am thường
_
Giận lòng ta Am ban cho bông hoa thơm hồi về cung C cấm
_
Khiến G em luôn luôn bên ta mãi mãi không Am buông.
_
Rượu sầu nâng suốt F đêm cho quên đi ngày tháng u G buồn
_
Rằng người ta mãi Em thương nay cũng đã mỗi người một Am phương
_
Nàng còn hay nhớ F chăng khi xưa ta đã nói những G lời
_
Dù ngày sau có Em ra sao ta vẫn muốn bên người Am thôi.
_
Nàng sợ ta chiến F chinh bao năm không có ngày trở G lại
_
Nàng cần người ở Em bên chăm lo săn sóc cho ngày Am mai
_
Ngày ra đi chiếc F khăn em trao ta vẫn mang giữ G lại
_
Hình dung em vẫn Em đang theo ta đi hết chặng đường Am dài.
Từng lặng nhìn Am em đan chiếc áo phong C sương
_
Từng thì thầm cùng G em với ly cafe không Am đường
_
Rồi một ngày đẹp Am trời cùng nhau đi đó đi C đây
_
Vậy mà sao hôm G nay em bỏ lại tôi nơi Am này
_
Từng lặng nhìn Am em đan chiếc áo phong C sương
_
Từng thì thầm cùng G em với ly cafe không Am đường
_
Ngày dài sầu cuộc Am đời vì em cô gái kiêu C sa
_
Nhìn lại chặn đường G qua chỉ còn tôi nơi Am đây
Cũng đã từ F lâu trong lòng không có G ai
_
U mê càng Em sai bông hồng gai xước Am tay
_
Sương rơi lạnh F vai. Mong màn đêm lướt G qua
_
Mong đời Em tôi chưa gặp em thế Am thôi
_
Cũng đã từ F lâu trong lòng không có G ai
_
U mê càng Em sai bông hồng gai xước Am tay
_
Sương rơi lạnh F vai. Mong màn đêm lướt G qua thật mau
_
Mang theo buồn Em đau đi
_
Đưa tôi về nơi chốn Am yên bình
_
_
60

