Tone gốc: Am
Đen Vâu
Hi vọng Am chút feel còn sót lại, Em đêm nay sẽ lên
vì ko F biết ngày mai thức dậy viết được thêm hay sẽ quên
ta ngồi C thu lu trên ghế, như chu du trên thế giới
tạm E7 quên đi bộn bề kéo tới khi ngày mới
_
ngòi bút Am lang thang trên đường kẻ, phẩy Em nghỉ, chấm là dừng
Ôi là F ta, tự nói rằng ta, chỉ nghỉ cấm được ngừng
Sẽ xuất E7 hiện , ta sẽ đối diện, khi mưa gió vừa ngưng
Vẫn trở Am về, bước lề mề, sau giờ Em tan ca
vẫn nhả F khói, quên cả đói, thổi phù, tan ra
Vẫn là C tao, mãi cô độc, mãi gầy gò
Đứng bên E7 đời, nhìn xã hội, vẫn đang bày trò
_
Đang Am ngổn ngang trên bàn, chỉ có Em giấy và mực
Viết F vòng rồi viết vo, đang phát ngấy và bực
Nhìn lại C hiện tại mọi thứ sao thấy mà cực
Nhưng ta chỉ E7 dừng lại nơi nào mà nơi đấy là vực
Đang Am ngổn ngang trên bàn, chỉ có Em giấy và mực
Viết F vòng rồi viết vo, đang phát ngấy và bực
Nhìn lại C hiện tại mọi thứ sao thấy mà cực
Nhưng ta chỉ E7 dừng lại nơi nào mà nơi đấy là vực
_
đối với Am tao thì, không có Em chúa, ko có phật, ko có F thánh alah
rap thực thụ nó chỉ có thật chứ ko có C kẻ ba hoa
không du đãng, khi ra đường, rồi về núp E7 váy bà già
không bắt chước, theo bọn tây, dân ta Am rap kiểu ta
tao vẫn Em sống, sáng đi làm tối về F nhà
rồi tao viết, để trút bỏ mệt nhoài C ra
danh tiếng là miếng bánh, trộn cùng thuốc E7 an thần
đừng như con kiến,bu vào cắn miếng rồi Am an phận
sân khấu nào Em lớn hơn, sâu khấu của F cuộc đời
mồ hôi và nước mắt là bài hát mà tao C đang rất là thuộc lời
đây là cuộc chơi, giữa cơm E7 áo và đam mê
tao cũng muốn được cả 2, Am dù như vậy thật là Em tham ghê
vì ước muốn được tự F do, nên nhạc tao tìm sự giải thoát
mày rap để kiếm đồng C tiền, nghe rồi quên, như nước giải khát
tao vẫn E7 sống, sáng đi làm tối về nhà, nghêu ngao hát
_
Đang Am ngổn ngang trên bàn, chỉ có Em giấy và mực
Viết F vòng rồi viết vo, đang phát ngấy và bực
Nhìn lại C hiện tại mọi thứ sao thấy mà cực
Nhưng ta chỉ E7 dừng lại nơi nào mà nơi đấy là vực
Đang Am ngổn ngang trên bàn, chỉ có Em giấy và mực
Viết F vòng rồi viết vo, đang phát ngấy và bực
Nhìn lại C hiện tại mọi thứ sao thấy mà cực
Nhưng ta chỉ E7 dừng lại nơi nào mà nơi đấy là vực
_
Và Anh Am tìm thấy được niềm vui, từ Em trong bản nhạc buồn
Tia F nắng kia, đẹp nhất khi, hiện ra trong màn mưa tuôn
Con C đường về thênh thang bước đi trong chiều gió lộng
Nếu E7 em là chiếc lá, anh là hạt sương, liệu có đọng
Lại Am gì trong em, khi a im Em lặng và biến mất
Anh F chỉ muốn, giây phút cuối, không nặng nề, không tiếng nấc
Chỉ C đơn giản là khoảnh khắc, nở nụ cười nơi khóe môi
Để E7 sau hôm ấy, khoảng trời thu lại thành 1 ô cửa be bé thôi
Beat Am còn, thơ hết, nhưng bỏ Em dở thì tiếc nuối
Vài F dòng cô đọng viết dành cho em trong ver cuối
Anh ko C muốn mọi thứ sẽ kết thúc trong não nề
Nhưng mọi E7 thứ đã đổ vỡ ngay trước khi cơn bão về
Anh sẽ Am im lặng và biến mất Em
Để phút F cuối, không nghẹn ngào, không một tiếng nấc
Để trong tiềm C thức em khi gọi tên, anh không phải là niềm đau
Cũng không E7 là điều hạnh phúc, để ta mơ ngày về, tìm nhau
Tình Am cảm đã chìm sâu nhưng không như Em tàu titanic
Vì F hai ta sẽ nổi trôi, đến nơi nào, đâu ai biết
Mình C lỡ chuyến tàu gắn bó vì mâu thuẫn đã đến sai giờ
Nên E7 anh biết là ở bến cuối sẽ chẳng còn có ai chờ
60

