FKhi màn đêm dần buông, Gmưa lạnh trên màn sương
EmTrong đầu anh tương tư Amnhớ về mỗi người thương
DmCứ loay hoay suy nghĩ Gbên trong bốn bức Ctường C7
FMong thời gian ngừng trôi, Gcho mình em và tôi
EmBên cạnh nhau và chai rượu vang Amcho anh nói hết lời
DmNếu có nói điêu Ganh nguyện bên em một đời C C7
Bởi vì anh đã lỡ Flỡ thích thích em Gthích từ lâu rồi
EmNhớ ánh mắt khoé môi Amngay cả khi cười
DmCó những lúc bên em Gnhưng lại không dám nói C C7
Và thật ngốc nghếch Fmỗi lúc thấy em Ganh lại e ngại
EmCứ bối rối trước em Amtrông thật điên dại
DmChỉ muốn bước với em Gđi hết quãng đường dài C C7