Tone gốc: Am
Như Quỳnh
_
Người Am ơi khi cố quên là khi lòng nhớ thêm
Dòng đời là C chuỗi tiếc nhớ Dm mơ vui là lúc ngàn đắng E7 cay xé tâm hồn
_
Tàn Am đêm tôi khóc khi trời mưa buồn hắt hiu lòng mình thầm C nhớ dĩ vãng
_
Đêm ấy mưa G rơi nhiều Em giọt mưa tan tác mưa mùa Am ngâu
Tiễn chân người Dm đi buồn che đôi G mắt thấm ướt khi biệt C ly
Nghe tim mình giá Am buốt hồi còi xé nát không Dm gian
Xót thương vô G vàn nhìn theo bóng Em tàu dần khuất trong màn E7 đêm
_
Mùa Am thu thương nhớ bao lần đi về có đôi mà người còn C vắng bóng mãi
_
Từ Am lâu tôi biết câu thời gian là thuốc tiên đời việc gì C đến sẽ đến
_
Anh biết chăng Am anh, em khổ vì ai, E7 em khóc vì Am ai.
Ngày vui đã Dm tan, nhân tình thế Am thái còn lại đống tro E7 tàn.
Rằng tình em Dm yêu sao giống đời đóa phù G dung
Sớm nở tối Am tàn, xót thương duyên Dm mình chưa thắm C đành E dở Am dang.
_
Thuở A xưa ngày đầu của nhau, hai đứa Bm vang câu tình A ca
Ngày đầu của F#m nhau, anh đón đưa em D về nhà
Trăng nước hiền C#m hòa, ngày đầu của Bm nhau hương sắc tình yêu đậm F#m đà
_
Ngày A nay mình đành bỏ nhau, canh vắng Bm bơ vơ sầu A đau
Mình đành bỏ F#m nhau, quên phút ta yêu D lần đầu.
Trăng nước bạc E7 màu, người đành bỏ người như sương khói sau chuyến Am tàu.
_
Em biết chăng Am em, anh ngủ nào yên anh E7 thức nào Am yên.
Nhiều khi cố Dm quên nhưng chỉ thêm Am chuốc vào lòng những ưu E7 phiền.
Người đời phụ Dm nhau khi đã cạn chén tình G say
Trót yêu nhau Dm rồi sao nỡ đành C làm E7 khổ Am nhau
_
Gác nhỏ đèn le E lói bóng dáng in trên tường Am loang
Em gối F tay tôi để ôn chuyện xưa C cũ gói E trọn trong nổi E7 nhớ.
_
Có phải vì tâm E tư dấu kín trang thư còn Am đấy
Nên những F khi mưa nửa C đêm làm xao E xuyến giấc ngủ chưa đến Am tìm
_
ĐK: Ngoài C hiên mưa tuôn mưa lạnh Am xuyên qua áo ai canh dài nghe bùi Am ngùi
Mưa lên phố F nhỏ có một người vừa C ra đi đêm nay
Để E7 bao nhiêu luyến thương lại lòng Am tôi
Những kỷ niệm cho E nhau nếu mất đi xin đừng Am quên
Tôi thiếp F đi trong niềm C vui và đêm E rớt những giọt mưa cuối Am cùng
_
Đèn vàng hiu hắt soi con C đường mờ mờ bóng mưa
Nụ cười em gái yêu, với tình C yêu như ánh xuân
_
Để những đêm trời Am khuya mưa tí Dm tách E7 như đếm canh Am dài
Ở chốn xa ngoài F kia, nơi biên G giới sương khuất cây C đồi
Người anh tôi không quen Em ơi trên đường diệt giặc Am thù
Nếu Dm chợt nghe tim ấm giữa xa Am xôi
Gió Dm mang ra biên khu mến F trao anh câu ca
Một đêm E7 mưa ngoại Am ô
* Gió Dm mang ra biên khu mến F trao anh câu ca
Một đêm E7 mưa ngoại Am Ô
60

