Lắng Nghe Đôi Bàn Tay


Tone gốc: C

VAnh
Phạm Nguyên Ngọc

Em chỉ Cmuốn được như tán Gcây không cần Amlo ngày mai thức Gdậy
Nhìn Fmùa thu trôi trong Clặng lẽ đông Dmđi không chút ồn Gào
Chân không Clớn, người cũng chẳng Gcao mắt em Amto, hàng mi cong Grạng ngời.
Chỉ Flà con chim trên Ccành hát khúc Dmhát em Gchẳng thể Cnghe.

_

Em chỉ Cmuốn được nghe câu Ghát du dương mỗi Amkhi hạ về G
Mẹ Fđưa nôi em say Ctừng giấc, khúc Dmhát mang theo tình Gyêu
Em không Cnghe nên không thể Gnói ra hết những Amchân tình này G
Nhưng em Fơi bàn tay em Cnhỏ xíu, vẫn vẽ Dmra những nốt yêu Gthương To ơi Clà to

_

Em có đôi Ctay vẽ lên điều hạnh phúc Có nụ Gcười thắp sáng cả màn đêm
Những yêu Amthương xung quanh em đủ lớn. Cho em Gngoan say mê trong giấc mềm.
Em Flà bài hát không lời, giai điệu Cvang trong từng cử chỉ
Người Dmta bảo em lặng im, anh gọi Gđó là cách thế giới nghĩ.
Anh học Cđược từ em sự dịu dàng, khi mọi Gđiều giờ chỉ là lặng thinh.
Người ta Amquý nhau ở nhiều điều khác, đối với Emem quý nhau ở cái tình.
Đôi Fbàn tay viết nên thơ, em ru Cmưa nhẹ vào lòng phố
Chẳng Dmvội vã chẳng bon chen, em chọn Glánh xa những xô bồ.

_

Đừng bận Ctâm bình minh vẫn Gsẽ sáng lên bên Amkia bầu trời G
Đường còn Fxa phía trước nhiều Csỏi đá, tôi nguyện Dmcùng dìu bước em Gqua
Mong em Ctin dù trong gian Gkhó yêu thương vẫn Amluôn tồn tại G
Và dù Fmai tôi không còn Cở đấy, mong trái Dmtim em vẫn lắng Gnghe, Để đượcC vỗ về

60

Để lại một bình luận