Tone gốc: C
VAnh
Phạm Nguyên Ngọc
Em chỉ C muốn được như tán G cây không cần Am lo ngày mai thức G dậy
Nhìn F mùa thu trôi trong C lặng lẽ đông Dm đi không chút ồn G ào
Chân không C lớn, người cũng chẳng G cao mắt em Am to, hàng mi cong G rạng ngời.
Chỉ F là con chim trên C cành hát khúc Dm hát em G chẳng thể C nghe.
_
Em chỉ C muốn được nghe câu G hát du dương mỗi Am khi hạ về G
Mẹ F đưa nôi em say C từng giấc, khúc Dm hát mang theo tình G yêu
Em không C nghe nên không thể G nói ra hết những Am chân tình này G
Nhưng em F ơi bàn tay em C nhỏ xíu, vẫn vẽ Dm ra những nốt yêu G thương To ơi C là to
_
Em có đôi C tay vẽ lên điều hạnh phúc Có nụ G cười thắp sáng cả màn đêm
Những yêu Am thương xung quanh em đủ lớn. Cho em G ngoan say mê trong giấc mềm.
Em F là bài hát không lời, giai điệu C vang trong từng cử chỉ
Người Dm ta bảo em lặng im, anh gọi G đó là cách thế giới nghĩ.
Anh học C được từ em sự dịu dàng, khi mọi G điều giờ chỉ là lặng thinh.
Người ta Am quý nhau ở nhiều điều khác, đối với Em em quý nhau ở cái tình.
Đôi F bàn tay viết nên thơ, em ru C mưa nhẹ vào lòng phố
Chẳng Dm vội vã chẳng bon chen, em chọn G lánh xa những xô bồ.
_
Đừng bận C tâm bình minh vẫn G sẽ sáng lên bên Am kia bầu trời G
Đường còn F xa phía trước nhiều C sỏi đá, tôi nguyện Dm cùng dìu bước em G qua
Mong em C tin dù trong gian G khó yêu thương vẫn Am luôn tồn tại G
Và dù F mai tôi không còn C ở đấy, mong trái Dm tim em vẫn lắng G nghe, Để đượcC vỗ về
60

