Tone gốc: G
Nguyễn Hoàng Nam
_
1. Kìa G chín mươi Em chín con D7 nằm bình G yên,
Trong bốn vách Em tường ràn D7 chiên,
Một G con bơ vơ nơi Em dốc núi xa,
Xa Am cách cửa D7 vàng nhà G Cha:
Ngơ B Ngác quẩn Em quanh non B núi gốc Em gai,
Vắng G bóng Cứu Chúa, Người D7 chăn êm G ái,
Vắng bóng Cứu A Chúa dìu D7 dắt đêm G ngày.
_
2. Còn G chín mươi Em chín chiên D7 kìa đẹp G bao,
Ôi, Chúa chẳng Em hài lòng D7 sao?
Lệ G tuôn Jêsus quay Em đáp thiết tha
Con Am đó đã D7 lìa ràn G ta,
Lên B dốc, xuống Em đường, bao B quản khó Em gay,
Quyết G sống chết kiếm một D7 con chiên G ấy,
Quyết sống chết A kiếm tìm D7 con chiên G nầy!
_
3. Lạy G Jê-sus Em sao trên D7 đường thượng G sơn,
In dấu huyết Em từng bàn D7 chân?
Vì G chiên kia nên ta Em đổ huyết ra,
Khi Am kiếm nó D7 dọc rừng G xa
Tay B Chúa cớ Em sao lưu B dấu vết Em đây?
Ấy G lúc bóng tối bị D7 gai đâm G đấy,
Trong đêm tối A tăm bị D7 rách tay G này.
_
4. Tuyệt G nhiên không Em ai đo D7 dò cạn G sâu,
Sông, suối, Chúa Em từng vượt D7 đâu,
Hoặc G đêm âm u tâm Em Chúa chẳng yên,
Nôn Am nả cố D7 tìm gặp G chiên.
Trong B núi Chúa Em nghe chiên B ré thảm Em thương,
ốm G yếu sắp chết nào D7 ai cấp G dưỡng,
ốm yếu sắp A chết nào D7 ai am G tường.
_
5. Điệu G ca nghe Em như lôi D7 đình dội G vang,
Rung núi lớn, Em dậy rừng D7 hoang,
Vượt G qua không trung lên Em đến thánh môn
Vui Am quá đã D7 tìm được G con!
Thiên B sứ đứng Em quanh bên B Chúa xướng Em ca
Cứu G Chúa đã kiếm được D7 chiên vui G quá,
Cứu Chúa đã A kiếm được D7 chiên vô G nhà!
60

