Không Yêu Như Đã Yêu


Tone gốc: D

NAM

_

Gmaj7Tự khép mình sau bão giông, chẳng Anói một lời
Gmaj7Từng nỗi buồn nối tiếp nhau, chẳng Acòn thiết tha
Gmaj7Nếu cứ bước mà chẳng Acần quan tâm
Về chuyện tương F#m7lai, thì em có ở Bm7lại
Một Em7đời yên ấm, an vui E, là Ađiều đã quá xa xôi

_

Gmaj7Thoáng phút chốc, động lòng Alại suy tư
Hồi ức F#m7ấy đã úa Dmàu
Gmaj7Như bông hoa đã đến Ahồi tàn phai
Thử hỏi rằng Bm7có còn ai ở lại

_

Gmaj7Chẳng cần nghĩ Atrước hay sau
Phát lờ ánh F#m7mắt từng là của Bm7nhau
Ôm hết Em7chấp niệm trong tim khi biệt ly
Dẫu trước Gmaj7mắt anh, em nhẫn tâm rời Ađi

_

Người vội quên quá Gmaj7khứ, ngay lúc mới bước chân rời Axa chốn đây
Dưới ánh F#m7trăng, không còn em, cũng không còn Bm7anh
Đặt mình vào Em7vị trí nhau, muộn phiền ở Ađây đã quá lâu
Tìm đủ mọi Dcách cũng không thể nào cứu vãn

_

Tự mình ôm nỗi Gmaj7nhớ, để kí ức giết anh từng Ađêm đến khi
Chợt thức F#m7giấc, mới biết ta yếu Bm7mềm
Bất chấp Em7luôn sự thật, đánh mất Acả bản thân
Tự Dhuyễn hoặc có em

_

Gmaj7 F#m7 Em7 Dmaj7
Em7- F#m7 Gmaj7 A

_

Gmaj7Kể từ khi người Abước ra đi, thời Dgian vẫn thế
Gmaj7Tập quen vẫn chẳng Athể tốt hơn, dường Bm7như quá trễ
Gmaj7Nếu lúc đó có thể bình Atâm đối diện
Dừng lại và F#m7nghe máy, lúc F#7em gọi Bm7đến

_

Ta vốn Em7dĩ không yêu như đã từng yêu
Không thể Gmaj7lấp đầy thứ đối phương còn Athiếu

_

Người vội quên quá Gmaj7khứ, ngay lúc mới bước chân rời Axa chốn đây
Dưới ánh F#m7trăng, không còn em, cũng không còn Bm7anh
Đặt mình vào Em7vị trí nhau, muộn phiền ở Ađây đã quá lâu
Tìm đủ mọi Dcách cũng không thể nào cứu vãn

_

Tự mình ôm nỗi Gmaj7nhớ, để kí ức giết anh từng Ađêm đến khi
Chợt thức F#m7giấc, mới biết ta yếu Bm7mềm
Bất chấp Em7luôn sự thật, đánh mất Acả bản thân
Tự Dhuyễn hoặc có em

_

Biết ơn vì Gmaj7đã tìm lại mình, để rồi buông Atay
Có lẽ đôi ta vẫn còn F#m7may, khi kết thúc như Bm7vậy
Ai cũng Em7có nốt chu sa thật đậm Gmaj7sâu, mà chẳng thể giữ Alấy

_

Người vội quên quá Gmaj7khứ, ngay lúc mới bước chân rời Axa chốn đây
Dưới ánh F#m7trăng, không còn em, cũng không còn Bm7anh
Đặt mình vào Em7vị trí nhau, muộn phiền ở Ađây đã quá lâu
Tìm đủ mọi Dcách cũng không thể nào cứu vãn

_

Tự mình ôm nỗi Gmaj7nhớ, để kí ức giết anh từng Ađêm đến khi
Chợt thức F#m7giấc, mới biết ta yếu Bm7mềm
Bất chấp Em7luôn sự thật, đánh mất Acả bản thân
Tự Dhuyễn hoặc có em

_

Em7Ngày hôm ấy, người Ađã đi Drồi

60

Để lại một bình luận