Tone gốc: A
Cus
John
Bay Xa
DWalker
Chill
anh xin Bm lỗi là do mình hay sai vì đã E thương khi em dựa ngay vai
vì một A lần lỡ khoác vai kề cạnh vì hơi ấm từ lòng bàn tay ai
và Bm yêu muốn rõ ràng hay mập mờ.. em nói nếu anh xa cũng chẳng còn gặp mà
để A mình, như hoa nhỏ ngát hương lẫn theo dòng kí ức và bay đi các phương
Trong từng cung A bậc để gần thêm bước nữa Cảm xúc ta là vàng sẽ tan chảy ở trước lửa!
Không thuốc chữa, nhưng Bm yêu làm lành bệnh tật.
Mặc định là cuồng E si nhưng yêu em thành định luật.
Từ ánh mắt dáng A vóc và cả từng đặc điểm
Về đêm anh ngắm A trăng phản chiếu trên mặt biển
_
Cùng Bm em về ngày đầu anh kể chuyện đơn phương
Anh gọi em là nhạc và là Bm khung giam âm hưởng ở trong đấy
và có vài E người hỏi em sống ra sao dừng câu nhìn A anh:"còn yêu cô ta sao?"
dù biết là, yêu em sẽ đau nhưng tại sao vẫn ngoan Bm cố
ta còn yêu nhau em gạt anh ra vành E khổ
nơi thành phố của hạnh phúc sẽ không còn tồn A tại
nơi mà diêm vương sẽ A giết anh để chiếm lấy những nổi buồn được phóng đại
vì vốn dĩ không Bm phải là anh hay là em ở trong E đầu
chỉ là vần cảm xúc anh viết cho xong A câu
tiếu thuyết ngàn chương thì anh chết từ trang A đầu
tình cảm mong manh, hết kiếp đơn Bm phương
nhiều lần thật thà, ừ thì nói em không E thương
em là thần khí để cứu sống thằng cương A thi
vì trời giết anh cả 1 đời với sứ A mệnh phải thương bi
_
Ngày hai Bm ta gặp nhau vì E nhau Mà chẳng muốn nhau đi A đâu Cho dù yêu đã bấy lâu
Vội vàng Bm qua ì a ì E a Giờ em ở nơi chân A trời Đang nhìn anh và vẫn thế
Vì lòng mình Bm chẳng hề muốn rời E xa Càng không muốn ta đi A qua như người lạ cùng bó hoa
_
Mà Bm ta, vì xa nhau Mà E ta, vượt qua như mùa A hoa
Với bước chân anh tìm đến nổi Bm buồn tênh E Không thể A nói ra đâu
_
để khi anh A cần anh vẫn sẽ luôn có em kề bên
và quán Bm quen, cà phê đắng lặng E nghe dăm ba từ thân mật
anh chẳng thể A nhớ những ngày em gần ta chỉ sợ đau đớn khi ngày đang dần qua
vì điều đã Bm cũ có bao giờ em nhìn lại cùng dòng thời gian E trôi cánh hoa đang dần phai
vẫn A giữ một ý đinh em nghĩ " cho riêng mình" chẳng phải do duyên số, cũng chẳng do duyên tình
mà vô Bm tình hai ta được quen nhau thay cho tình E đầu người lại nhìn xuyên thấu
âu lo trong A đầu đúc ra thành vần câu khắc dấu nỗi nhớ chỉ viết được vài bài
nhạc Bm anh đâu phải ai cũng hiểu viết E ra gánh nặng anh luôn chịu
có tất cả mọi A thứ nhưng không anh vẫn thiếu người mang cho anh đớn đau là bấy nhiêu
hạnh phúc bên Bm em anh cần phải đánh đổi như hôm chia E tay là điều không tránh nổi
để lời từ A biệt mà chắc em cũng biết anh không bao giờ mà có thể gánh nổi
_
tất cả Bm những câu hỏi đó anh mặc kệ không quan tâm
dù mọi A người gọi là điên, nhưng với anh đó là yêu
dù biết A là người thiệt thòi, nhưng anh không còn lẽ loi
Vì Bm em trăm năm rồi xa nhau rồi E em đâu có hay mệt nhoài Vì A em
60

