Tone gốc: Em
Hà Anh Tuấn
Hoàng Am hôn nắng tắt, trôi theo bao tiếng khóc Em cười
Một Am mình đứng hát, nghêu ngao như chốn không Em người
Nay nhớ ra tim qua Dm nhiều những vết đau đang cất Am nơi vực sâu
Mình đã Gm từng quên, còn muốn E7 gì đâu
_
Bình Am minh hé tới, chân ai cũng bước ngắn Em dài
Đường Am dài bão tới, bi ai cũng thấu Em bi hài
Ta nhớ ra không Dm còn những khát khao ôm ấp Am ta ngày xưa
Ruộng gió đồng Gm trăng bao khách E7 thơ ôm mộng Dm mơ...ơ Am ...
Hà... A# ha... Bm ha... E7 hà
_
Nhẹ nhàng trong đêm Am vắng vang lên khúc ca
Nương gió mây đất Em trời, bóng cây là nhà
Ôm những cơn mộng F ta thương lấy G ta giữa chốn xa C hoa Bm E7
_
Đợi bình minh len Am qua đôi tay héo khô
Trang giấy lem bao Em mùa vẫn luôn mơ hồ
Trên thế gian một F ngày câu hát G kia vụt sáng trong C đêm Bm E7
_
Trời lại mưa rơi Am rơi cơn mưa tháng năm
Phai dấu bao con Em đường bước chân câm lặng
Trong mắt môi nụ F cười ai vẫn G mong ngày mới thênh C thang Bm E7
60

