AmPhong trần đầy gian nan
GNào một người kêu than
Trạm đêm Fnay, lại buông tay
FLệ rơi xuống đôi mi và
AmXa một người bên ta
GMột đời này đi xa
Chẳng buông Ftha phận đời
FNày bạc trắng như vôi
AmĐưa đôi tay với Gra
FĐể nhận lại toàn gió sương
AmTheo đôi chân của Gai
FSố trời định phận cách xa
AmQua thiên thu hoa lá đâm Gtrồi
FLệ vương, mi tàn, đắng cay
AmMưa mang đi tia nắng trôn Gvùi
FXa đi duyên trần, hướng âm
AmMột đời tha Ghương theo tháng năm
FLệ trần theo em đi tứ phương
AmLần tựa đôi Gvai khi yếu lòng
FGiờ mang vương vấn một đời
AmÀ í ai, Gai bên chàng
FAi í ai ai bên nàng
AmAi í ai, Ggieo vấn vương
FMột đời nhớ thương giờ tựa cố hương