Tone gốc: Am
Trung Hiếu
Nếu Am mà nợ duyên chúng D ta
đã không Em còn thì xin chớ Am buồn
chớ dày vò đau đớn G thêm
cho xót D xa kẻ ở người Am đi
người G vui say men ân D ái
kẻ nơi E7 này ngóng chờ làm chi
người G ta đâu hay đâu D biết
có bao G giờ thương hại mình C đâu
_
Cái Am tình một khi đã D phai
không nên E7 làm người đau đớn Am lòng
nói cười mà đâu có G vui
luôn nhớ D nhung đến nhân tình Am thôi
người G luôn quan tâm chăm D sóc
thế nhưng E7 mà môi lạnh bờ Am môi
tình G nhân chưa đau đã D khóc
cứ lo E7 rằng mai tình mồ Am côi
_
Vợ chồng mà Dm sao nói câu nặng Am nề
Mặn nồng bao Dm năm vẫn thua tình Am nhân
sớm hôm tão C tần vì con G thơ
thế nhưng có E7 ngờ ai bước theo người Am ta
dù là Dm đau mà sao E7 tim vẫn còn nặng Am duyên
_
Trách Am mình lụy nên mới D đau
chớ như E7 ai nào đâu có Am buồn
cố cười mà nước mắt G rơi
tim nhói D đau nhớ bao lời Am xưa
rằng G ta yêu nhau mãi D nhé
thế nhưng E7 mà bây giờ thì sao
người G vui bên duyên nợ D mới
nhớ nhung E7 gì câu đợi chờ Am nhau
_
_
_
_
_
_
_
_
_
_
_
_
_
_
_
60

