Tone gốc: C
Khiem
_
Anh đã C thấy điều gì ?
Con thuyền nhỏ Am7 bé đưa em rời đi
Đôi mắt Dm7 này chẳng còn lưu luyến
Một bầu Fm trời gọi là tơ G duyên
_
Còn điều C anh chưa hỏi
Vì sao lời hạnh Am7 phúc em chia làm đôi ?
Em cất Dm7 lại vào trang nhật ký
Rồi lặng G6 lẽ nói với anh G là
_
Hạnh phúc của C anh, em chẳng có được
Dặn lòng phía bình Am7 yên, đôi chân không Gm6 níu bước
Em C7 đã quên điều Fmaj7 gì, hay tiếng yêu thầm G7 thì
Mà vội bước C đi Gm7
_
Anh C7 đã có hơi Fmaj7 ấm để sưởi đêm G đông
Đan tay vào nơi Em7 ấy khi đang bão Am7 lòng
Anh ngỡ rằng mình Dm7 đã trao em hạnh phúc thuở xưa
Nhưng Fm9 giờ điều ấy cũng G7 đã dư thừa
_
Vì vài điều anh C muốn, em chẳng thấy được
Mà khi em chạm Am7 đến chỉ toàn vết Gm7 xước
Nhìn dòng C nước trôi Gm7
_
Đó là điều em Em7 đã tính trước rất Am7 lâu
Vì thế nên hạnh Dm7 phúc, anh xin gửi Fm9 lại thành xuân
Bởi vì Em7 em đã đến điểm Am7 dừng
Anh sẽ buông dần Dm7 ra đôi tay của G em
Hạnh phúc chẳng C có được
_
_
Em đã C thấy điều gì ?
Là bao điều nơi Am7 đây khiến em ướt mi
Đôi mắt Dm7 này vẫn còn lưu luyến
Một bầu Fm trời gọi là tơ G7 duyên
_
Vẫn còn điều C anh thắc mắc
Một phút anh nghĩ Am7 lại, điều gì mình sai ?
Vùi trong nỗi Dm7 nhớ bủa vây, cảm xúc ở đây
Chính G6 anh mới thấy đắng G cay
_
Hạnh phúc của C anh, em chẳng có được
Dặn lòng phía bình Am7 yên, đôi chân không Gm6 níu bước
Em C7 đã quên điều Fmaj7 gì, hay tiếng yêu thầm G7 thì
Mà vội bước C đi Gm7
_
Anh C7 đã có hơi Fmaj7 ấm để sưởi đêm G đông
Đan tay vào nơi Em7 ấy khi đang bão Am7 lòng
Anh ngỡ rằng mình Dm7 đã trao em hạnh phúc thuở xưa
Nhưng Fm9 giờ điều ấy cũng G7 đã dư thừa
_
Vì vài điều anh C muốn, em chẳng thấy được
Và khi em chạm Am7 đến chỉ toàn vết Gm7 xước
Nhìn dòng C nước trôi Gm7
_
Đó là điều em Em7 đã tính trước rất Am7 lâu
Vì thế nên hạnh Dm7 phúc, anh xin gửi Fm9 lại thành xuân
Bởi vì Em7 em đã đến điểm Am7 dừng
Anh sẽ buông dần Dm7 ra đôi tay của G em
Anh C sẽ quên
_
Hạnh phúc của C anh, em chẳng có được
Dặn lòng phía bình Am7 yên, đôi chân không Gm6 níu bước
Em C7 đã quên điều Fmaj7 gì, hay tiếng yêu thầm G7 thì
Mà vội bước C đi Gm7
_
Anh C7 đã có hơi Fmaj7 ấm để sưởi đêm G đông
Đan tay vào nơi Em7 ấy khi đang bão Am7 lòng
Cứ ngỡ rằng mình Dm7 đã trao em hạnh phúc thuở xưa
Mà G thế chỉ là dối lừa A
_
Vì vài điều anh D muốn, em chẳng thấy được
Khi em chạm Bm7 đến chỉ toàn vết Am7 xước
Nhìn dòng D nước trôi Am7
_
Đó là điều em F#m7 đã, aa àa aa Bm7 áa Em7 Gm7
Bởi vì F#m7 em đã đến điểm Bm7 dừng
Anh sẽ buông dần Em7 ra đôi tay của A em
Rồi ngoảnh D mặt đi
Rồi A/C# ngoảnh mặt Bm7 đi D
_
60

