Tone gốc: G
Phạm Nguyên Ngọc
_
Chuyện C về từng chiều, anh D mang ô đến
Khi Hà Bm Nội tan tầm, nhuốm Em màu cô đơn
Em Am7 nép bên anh, phút chốc đôi tim mình D được sưởi ấm D7
_
Hà Nội là G những câu yêu đầu tiên, khi mình nhìn Em nhau thoáng chút ngập ngừng
Hà Nội là Am7 lúc môi hôn chạm nhau, tim hòa vào G nhau khóe mắt rưng D rưng
Hà Nội là Bm anh và em, hai người thương, đau xót E chung một mảnh tình vương
Thật lòng không Am7 biết nên vui hay buồn, chỉ là vô Cm thức khi cơn mưa D tuôn
_
Hà Nội muốn G nói thương em nhiều lắm, nhưng tại vì Em sao chẳng thốt nên lời ?
Ngày này năm Am7 ấy, ta vẫn còn nhau, sao đời cay E đắng thế, Hà Nội D ơi ?
Hà Nội nợ Dm tôi nhiều lắm, tháng ngày sau, hứa với Em tôi dịu dàng một E7 chút
Đời người chớp Am7 mắt cũng hết một ngày, nguyện cầu cho D# trái tim em hôm D nay
Được C yêu Am7 G D
_
Đoạn C đường về nhà, hôm nay bỗng xa
Dù Bm ở nơi đâu, anh cũng Em thấy đôi ta
Vốn Am7 dĩ từ đâu, sao ta không chọn kết D thúc ?
_
Hà Nội là G những câu yêu đầu tiên, khi mình nhìn Em nhau thoáng chút ngập ngừng
Hà Nội là Am7 lúc môi hôn chạm nhau, tim hòa vào G nhau khóe mắt rưng D rưng
Hà Nội là Bm anh và em, hai người thương, đau xót E chung một mảnh tình vương
Thật lòng không Am7 biết nên vui hay buồn, chỉ là vô Cm thức khi cơn mưa D tuôn
_
Hà Nội muốn G nói thương em nhiều lắm, nhưng tại vì Em sao chẳng thốt nên lời ?
Ngày này năm Am7 ấy, ta vẫn còn nhau, sao đời cay E đắng thế, Hà Nội D ơi ?
Hà Nội nợ Dm tôi nhiều lắm, tháng ngày sau, hứa với Em tôi dịu dàng một E7 chút
Đời người chớp Am7 mắt cũng hết một ngày, nguyện cầu cho D# trái tim em hôm D nay
_
( G Hà Nội)
_
Hà Nội là A những câu yêu đầu tiên, khi mình nhìn F#m nhau thoáng chút ngập ngừng
Hà Nội là Bm7 lúc môi hôn chạm nhau, tim hòa vào A nhau khóe mắt rưng E rưng
Hà Nội là C#m anh và em, hai người thương, đau xót F# chung một mảnh tình vương
Thật lòng không Bm7 biết nên vui hay buồn, chỉ là vô Dm thức khi cơn mưa E tuôn
_
Hà Nội muốn A nói thương em nhiều lắm, nhưng tại vì F#m sao chẳng thốt nên lời ?
Ngày này năm Bm7 ấy, ta vẫn còn nhau, sao đời cay F# đắng thế, Hà Nội E ơi ?
Hà Nội nợ Em tôi nhiều lắm, tháng ngày sau, hứa với F#m tôi dịu dàng một F#7 chút
Đời người chớp Bm7 mắt cũng hết một ngày, nguyện cầu cho F trái tim em hôm E nay
Được yêu D thương
_
60

