Giá Như Có Người Lắng Nghe


Tone gốc: C

Phan Ngọc Luân
Hoàng Luân

Mỗi đêm Canh thường mơ, mơ về miền ký Gức mơ hồ
Đẫm khung Amtrời ấy, màu hoàng hôn Gm7đỏ phôi Cpha
Anh Fmơ thấy bóng em Fmđang về, gọi Emtên của anh rất A7thiết tha
Như Dmlời thì thầm mà anh lãng Gquên

_

Vẫn... Ckhông đổi thay vẫn là em bóng Gdáng hao gầy
Nỗi đauAm chạm đáy, tìm ai để Gm7nói ra Cđây?
FEm một mình loay hoay, những tâm Emsự như đã A7dâng đầy
Tựa Dmnhư dòng sông không đáy đã cuốn Gmất em

_

Cần người ở bên để Clắng nghe em, từng niềm vui với Amnỗi buồn
Chỉ cần ngồi bên Dmem, khi bên hiên nắng sắp Gbuông
Ước muốn em thật giản Emđơn, anh năm ấy lại lãng Amquên
Giờ tồn tại trong Dmanh chỉ còn câu giá Gnhư

_

Buổi chiều hoàng hôn xé Cnát tim anh, là niềm đau chẳng Amthể lành
Nếu buổi chiều hôm Dmấy, khi em đau thương có Ganh
Giá như mưa ngày Emxưa không mang ta về chung Amhướng
Có lẽ Dmngười sẽ được lắng Gnghe và Cyêu thương

60

Để lại một bình luận