Đớn Đau Anh Mang


Tone gốc: F

Quốc Đạt

_

Đêm buông mình Bbmaj7 anh cùng với giọt sầu C chưa vơi
Ánh mắt vô Am7 hồn miên man, tâm tư rối Dm7 bời
Nâng ly rượu Bbmaj7 cay, tưởng chừng bóng dáng C em đây
Chớp mắt quay Am7 lại, hóa ra là mình Dm7 say

_

Hơn hai giờ Bbmaj7 khuya, nhìn khói thuốc ấy đã C dần tàn
Cố chấp yêu Am7 em, đến phút cuối anh ôm Dm7 lỡ làng
Cơn mưa hòa Bbmaj7 vào từng cay đắng, nỗi nhớ C dâng trào
Bao tiếng yêu Am7 vội, đam mê mình đã Dm7 trao

_

Ngày mai em mặc áo Bbmaj7 cưới, trên môi cười rạng C rỡ
Em bước theo Am7 người trước mắt anh cũng bất Dm7 ngờ
Từng đêm thâu anh thức Bbmaj7 trắng, bên ly rượu cay C đắng
Tự hỏi anh Am7 rằng "Do mình phải Dm7 chăng ?"

_

Nụ cười ngày nào đã Bbmaj7 tắt, song song là nước C mắt
Áo cũ em Am7 thay, khoác áo mới, em chẳng Dm7 ngoảnh mặt
Vì một người chẳng Bbmaj7 xứng đáng yêu để rồi tan C nát
Đến cuối con Am7 đường, đớn đau mình anh Dm7 mang

60

Để lại một bình luận