Tone gốc: D
Tùng
Và một F#m hôm vô tư thì G lại biến mất
Vết F#m thương tưởng G lành nhìn trong D gương cũng F#m tưởng trưởng G thành
_
Nhưng F#m đôi khi quên nhìn về phía G trước
Đúng D sai, chẳng F#m ai hiểu G được vì để tự D do thì không F#m có lập G trường
Tại F#m sao cứ mãi tìm hoài tin G yêu anh F#m leo lên ngọn núi nhưng chẳng G hiểu
_
Rơi, rơi G mãi cả đời Dù rơi, rơi D mãi
Rơi, rơi A mãi cả đời Dù rơi, rơi G mãi cả đời Dù rơi, rơi D mãi
_
Vẫn D đi vẫn rơi, vẫn đi, để A ý Đỉnh núi chẳng có gì
chẳng G thể nào chẳng nghĩ Vậy điều gì hợp lý nếu cứ D đi và rơi như mọi khi
_
Tại sao vẫn D đi vẫn rơi, vẫn đi, để A ý
Đỉnh núi chẳng có gì, chẳng G thể nào chẳng nghĩ
Vậy điều gì hợp lý nếu cứ D đi và rơi như mọi A khi
Tại sao vẫn D đi vẫn rơi, vẫn đi, để A ý
Đỉnh núi chẳng có gì, chẳng G thể nào chẳng nghĩ
Vậy điều gì hợp lý nếu cứ D đi và rơi như mọi A khi
Tại sao vẫn D đi vẫn rơi, vẫn đi, để A ý
Đỉnh núi chẳng có gì, chẳng G thể nào chẳng nghĩ
Vậy điều gì hợp lý nếu cứ D đi và rơi như mọi A khi
Tại sao vẫn D đi vẫn rơi, vẫn đi, để A ý
Đỉnh núi chẳng có gì, chẳng G thể nào chẳng nghĩ
Vậy điều gì hợp lý nếu cứ D đi và rơi như mọi A khi G D A
_
Biết đi sẽ chẳng G đến Biết nhớ sẽ lại Em quên
_
Chẳng F#m có vinh quan hay được G cảm thấy đúng
Có D khi chỉ F#m vì chẳng G đường
60

